Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia sẻ - Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia sẻ - Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Vì… tớ luôn yêu cậu

Có phải một ngày tớ và cậu lớn lên, thay đổi và có những con đường đi cho riêng mình.
Có phải một ngày tớ ngồi buồn vu vơ, nghĩ đến cậu như một cơn gió mát lành thoảng qua cuộc đời tớ.
Có phải một ngày chúng ta chẳng còn những khoảng thời gian dành cho nhau, đi lang thang, ăn món kem ốc quế vừa ngon – bổ – rẻ như suy nghĩ của tớ. Chẳng thể đi dã ngoại với cây đàn cùng những bản tình ca cậu dành riêng cho tớ.
Và biết đâu cũng sẽ có một ngày cậu chẳng còn được nghe tớ hát những bài hát yêu thương dành  riêng cho cậu nữa, chẳng còn những tin nhắn quan tâm, hay những cuộc hẹn lãng mạn nữa,… bởi chúng ta đều nói rằng chẳng có nhiều thời gian và những điều đó không cần thiết.


Rồi sẽ có một ngày cả cậu và tớ hiểu hơn về nhau, nhưng rồi sự im lặng sẽ đến từ cả hai phía. Có phải khi người ta im lặng luôn là lựa chọn an toàn nhất với nhau?
Và sẽ có một ngày tớ chẳng còn nhìn thấy nụ cười của cậu – điều mà tớ yêu nhất. Có lẽ là bộn bề cuộc sống đã làm con người ta mất đi khoảng thời gian dành cho bản thân và những người xung quanh…

Đừng để những chuyện đó xảy ra cậu nhé!

Vì yêu thương chẳng bao giờ là muộn. Cho dù cậu đã trải qua rất nhiều mối tình, tớ cũng khóc cạn nước mắt vì một vài chàng trai nào đó thì chỉ cần có lúc cậu nghĩ đến tớ, nhớ nhung tớ đến khôn nguôi, tớ sẽ xuất hiện. Cậu vẫn luôn nói rằng giữa chúng ta có thần giao cách cảm mà.
Vì mọi thứ đều do bản thân mình quyết định và thay đổi. Có thể cậu sẽ bị cuốn vào sự thay đổi ấy, nhưng đừng ở trong đó lâu quá, hãy nhìn về phía tớ và bước đến bên tớ. Rồi tớ sẽ cho cậu biết ngày xưa cậu đã kể cho tớ nghe ước mơ của cậu là gì, và cậu đã vô tình lãng quên nó như thế nào.


Cậu cũng đừng nản lòng hay nuối tiếc những gì đã qua, vì ngoài kia còn nhiều lắm những niềm vui và những điều ý nghĩa mà chúng ta chưa khám phá hết. Chẳng có gì là xa vời, chẳng có gì là không thể.
Và vì tớ luôn yêu cậu, luôn chờ cậu ở một nơi mà chỉ có riêng tớ và cậu.
Thùy Trang "Chuyện tình yêu"
17:12No comments

11 bí quyết để có một ngày hạnh phúc!

*Có thể bạn sẽ thích


Nếu như bạn đang cảm thấy ngày nào cũng giống hệt nhau, thì đây là những việc sẽ giúp bạn thư giãn và có được một ngày hạnh phúc.

11 bí quyết để có một ngày hạnh phúc!
11 bí quyết để có một ngày hạnh phúc!

Dậy sớm


Dậy sớm là cách hay nhất để bạn bắt đầu một ngày mới nhiều hứng khởi, chủ động hơn trong mọi việc. Cảm giác mình được có nhiều thời gian hơn sẽ khiến cho bạn nhẹ nhàng và thoải mái hơn.

Tập thể dục


Có thể bạn chọn một môn thể thao để khởi động ngày mới, nhưng cũng có thể chỉ là vài vòng đi dạo quanh khu phố, hít thở chút không khí trong lành cũng tốt. Tập thể dục sẽ đem lại cho bạn nguồn năng lượng cho cả ngày làm việc, học hành giữ cho tinh thần thoải mái hơn.

Thả lỏng cơ thể


Dành một chút thời gian buổi sáng để thả lỏng tâm trí bạn đi, đừng vội vội vàng vàng lao đầu vào việc. Nhâm nhi chút cà phê sữa, lướt qua vài truyện cười trên báo, hay tưới nước cho mấy chậu kiểng nhỏ góc sân cũng là một gợi ý.

Lên kế hoạch cho ngày


Để tránh quên trước quên sau hay quay cuồng trong núi công việc bộn bề mà không thể xử lý, bạn nên dành 5- 10 phút đầu ngày để viết ra những việc cần làm theo thứ tự ưu tiên- gấp gáp hay quan trọng. Việc này giúp cho bạn cảm thấy mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát của bản thân, và rồi cứ từ từ mà giải quyết từng việc một nhé!

Làm việc chăm chỉ


Có nhiều cách để hạnh phúc, và làm việc cũng là một trong những cách đem lại hạnh phúc.

Có việc để làm và làm thật chăm chỉ cũng sẽ giúp bạn thoát khỏi cảnh ngồi chán không biết làm gì. Từ trong công việc học hành, bạn được tặng thêm những người bạn, niềm vui, phát hiện đam mê và đem đến những cơ hội.

Giúp đỡ người khác


Khi bạn đưa tay giúp đỡ người khác dù chỉ là vài đồng xu lẻ hay đơn giản là dắt một cụ già qua đường, cảm giác đầu tiên là cảm thấy mình là một người có ích. Và cả những suy nghĩ hạnh phúc kiểu như mình là người hào phóng, mình tốt bụng, mình nhân ái hay rất nghĩa hiệp sẽ khiến bạn thêm yêu đời.



 Rõ ràng cho đi cũng là một cách nhận lại mà, đúng không nào?


Nuông chiều bản thân một chút


Khi đã xong việc trong ngày hôm nay, đừng gò mình cố gắng làm tiếp những việc của ngày mai ngày mốt. Sống quá nguyên tắc, khuôn mẫu và đặt tiêu áp lực cao khiến bạn mệt lắm đấy.

Thỉnh thoảng có thể “hư hỏng” một tí như nán lại cho đến cuối buổi tiệc muộn, liều lĩnh tham gia một cuộc thi, đi du lịch riêng, và mặc một cái áo sặc sỡ bạn cực thích mà sợ bị để ý nên chẳng dám thử bao giờ. Thoát khỏi lịch trình hằng ngày giúp bạn làm mới bản thân và đem lại rất nhiều cảm hứng đấy!

Dành thời gian cho cuộc sống thực


Đừng chỉ biết đóng cửa phòng và làm bạn với internet ngày này qua ngày nọ. Sau cánh cửa phòng bạn là gia đình, bè bạn, và cuộc sống rất đỗi lôi cuốn. Facebook, mail, hay Youtube dẫu vô cùng hấp dẫn, nhưng sẽ không thể pha cho bạn một ly sữa khi bạn ốm hay cho bạn dựa đầu vào khi bạn cần một người bạn đâu.

Đọc sách


Hãy bắt đầu bằng một cuốn sách mỏng thôi, tùy theo sở thích của bạn. Có thể là tiểu thuyết hành động, trinh thám, sách kinh doanh, hoặc truyện phiêu lưu, tình cảm…Sách khiến cho tâm hồn bạn trở nên phong phú, đem lại kiến thức, và nuôi dưỡng trong lòng bạn những tư tưởng và cảm xúc trong sáng mỗi ngày.

Gọi điện cho một người bạn


Nhấc máy lên gọi cho một người bạn mà bạn quan tâm, hay gửi tin nhắn cho người mà bạn lâu rồi không liên lạc đi. Những người bạn lúc nào cũng đem lại cho bạn rất nhiều niềm vui.

Nghĩ đến những việc tốt đẹp khi đi ngủ


Và cuối cùng, trước khi lên giường ngủ, hãy mỉm cười với những điều thú vị tuyệt vời bạn đã làm trong ngày. Nghĩ đến những niềm vui bạn đã trải qua và kết thúc một ngày hạnh phúc bằng một giấc ngủ ngon nhé!
---------
Trần Đình Tuấn ( www.trandinhtuan.edu.vn )


00:30No comments

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, nó sẽ khiến bạn cảm thấy như đang đặt cược toàn bộ với vận may của mình. Khi mà may mắn mỉm cười thì anh ấy xuất hiện bên cạnh, còn khi cuộc đời giành giật lấy lại, bạn sẽ phải buông anh ấy ra.

Con gái ấy mà, tại sao luôn rắc rối thế? Trong những mớ mâu thuẫn rối như tơ vò nửa muốn nửa lại không, có bao nhiêu phần trăm là sẽ làm theo trái tim sai khiến đâu? Thật ra thì cô gái nào cũng muốn yêu một chàng trai tốt, nhưng những chàng trai quá tốt lại không nên yêu một chút nào.


Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, căn bản vì có nhiều lúc chàng trai quá tốt ấy chẳng thật sự dành cho mình đâu. Và luôn khiến bạn nảy sinh cảm giác hồ nghi, rằng có đúng là chàng đang thật sự yêu thương mình hay chỉ là đơn thuần vì chàng tốt nên mới đối xử tốt với mình?

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, căn bản vì có nhiều lúc bạn sẽ cảm thấy anh ấy nâng niu và tôn trọng bạn quá mức để rồi mọi thứ cảm xúc lại biến thành sự xa cách. Cho dù có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể hâm nóng được tình cảm nóng lên, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy mọi thứ không chân thật.

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, căn bản vì có nhiều lúc bạn sẽ cảm thấy anh ấy đâu phải thuộc về mình bạn đâu? Anh ấy đối xử với ai cũng tốt như khi ở bên bạn, anh ấy chia sẻ nụ cười với tất cả mọi cô gái, anh ấy galant đến mức khiến bạn dễ dàng phát điên lên mỗi ngày.

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, nó sẽ khiến bạn cảm thấy mình ngày càng xấu xa và ích kỷ. Bạn sẽ trở thành một người chỉ chấp nhất chuyện anh ấy đi với ai, tốt với ai, có vượt qua mức cho phép hay không; luôn sống trong lo âu và sợ hãi rằng một ngày nào đó người ấy sẽ chẳng còn yêu mình mà chỉ cầm chừng mối quan hệ chỉ vì không muốn bạn bị tổn thương chứ không phải vì tình yêu.

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, nó sẽ khiến bạn cảm thấy như đang đặt cược toàn bộ với vận may của mình. Khi mà may mắn mỉm cười thì anh ấy xuất hiện bên cạnh, còn khi cuộc đời giành giật lấy lại, bạn sẽ phải buông anh ấy ra.

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, bởi vì mặc dù không để xảy ra những chuyện như trên, rất có thể anh ấy sẽ khiến bạn phát chán. Tình yêu không thể nào lấy lòng tốt và sự tử tế ra để đo lường. Người tốt như anh ấy có thể sẽ chỉ là một người chồng tốt chứ không thể là một người yêu hoàn hảo. Khi mà đang lúc thanh xuân phơi phới bạn cần phải tìm cho mình một cảm giác yêu đương mãnh liệt chứ không phải là chỉ những cái nắm tay không nặng cũng chẳng nhẹ.

Cái gì “quá” cũng thành ra hỏng bét, chỉ cần vừa đủ có khi mới là hạnh phúc bền lâu. Có thể bạn sẽ nghĩ khác, nhưng thật sự là những chàng trai quá tốt, vì thật sự ở đời làm gì có ai hoàn hảo. Có thể người ấy tốt, nhưng không hẳn bạn yêu người ấy đã là tốt đâu.
16:45No comments

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

Hạnh phúc là gì em biết không?

Hạnh phúc là một ngày nào đó đi bên ai đó mà lại nhớ đến ai đó đến nao lòng và quay quắt về một kỷ niệm đã thoáng qua trong đời.

Một ngày của một lần nắm tay ai đó mà lại mơ hồ hơi ấm bàn tay ai đó của một thời dại khờ và nông nỗi. Đó cũng là một niềm hạnh phúc khi xa người mà vẫn nhớ đến người.

Hạnh phúc là gì em biết không em ?

Hạnh phúc là được yêu và được yêu thương.

Hạnh phúc là gì em có biết hay không ?

Hạnh phúc là khi ta yêu nhau thật lòng mong gần nhau mãi mãi.

Mình sẽ chẳng bao giờ cô độc dù mình không được ở gần nhau.

Hạnh phúc của anh là ngày em hạnh phúc và bình yên bên người ấy.

Hạnh phúc là kỷ niệm và nỗi nhớ vẫn luôn đong đầy trong nhau.



Nếu ngày mà mình gặp nhau là Duyên may và ngày mình chia tay nhau cũng là định mệnh. Tháng tư về với những chùm hoa bằng lăng tím biếc ngoài ngõ,rồi tháng tư bỏ quên như gió vô tình.Để vòng tay gió không bao giờ ôm trọn hết một nỗi nhớ. Gió đến rồi gió đi.đôi lúc gió cũng không nhớ những gì về nơi gió đến.

Hạnh phúc là gì em có biết không ?


Đó có thể là đam mê và là sở thích của riêng mình. Một thứ hạnh phúc không thể nào đánh đổi mà người đời thường gọi là niềm vui. Bởi Ai cũng có một ai đó cho riêng mình, ai đó cũng có một giấc mơ cho riêng mình. Ai đó cũng có một mối tình thoáng đi qua trong cuộc đời mình. Tôi biết quá khứ là không thể nào thay đổi được.

Quá khứ cũng là một phần cuộc sống mà tôi và ai đó đã từng trải qua. Dại khờ nông nổi cũng như ngọt ngào sâu lắng đầy thiết tha lưu luyến…


Tất cả dù muốn hay không giờ cũng đã thuộc về quá khứ mà người ta nói quá khứ cũng là một kỷ niệm, đôi khi còn là một vết thương, một vết thương lòng đã lành nhưng mãi mãi cũng là vết sẹo không bao giờ liền. Đã là một vết thương khi trái gió trở trời sẽ thổn thức và đau nhói đến chạnh lòng. Khi quá khứ là nỗi đau thì hiện tại cũng là niềm Hạnh phúc. Đó có phải là hạnh phúc phải không em ?

Có đôi khi vết thương cũng nhói đau khi ai đó vô tình chạm phải.Trong những khi ấm êm, khi đau khổ, có khi đang bình yên cũng thấy nhức nhối về một nỗi đau. Nỗi đau kỷ niệm đã trở thành niềm an ủi cho chính mình cũng là một niềm hạnh phúc không thể nào quên được.

Nếu cảm xúc là vô tội thì nỗi đau cũng trở thành vô nghĩa. Tôi không biết cảm giác yêu một người và thương một người là như thế nào? Để rồi khi xa đã trở thành một nỗi nhớ cho cả một đời người đó có phải là hạnh phúc. Liệu quá khứ có thể mãi mãi ngủ yên trong hố sâu của kỷ niệm?

Hạnh phúc là một ngày nào đó đi bên ai đó mà lại nhớ đến ai đó đến nao lòng và quay quắt về một kỷ niệm đã thoáng qua trong đời. Một ngày của một lần nắm tay ai đó mà lại mơ hồ hơi ấm bàn tay ai đó của một thời dại khờ và nông nỗi.

Đó cũng là một niềm hạnh phúc khi xa người mà vẫn nhớ đến người.Một thời của nông nỗi để rồi mãi miết đi tìm hạnh phúc mà ngày xưa đã có kỷ niệm ngọt ngào thiết tha và lắng đọng đến chạnh lòng. Một thứ hạnh phúc mong manh ngày xa xưa.Để rồi bất chợt khẽ gọi tên ai đó ơi mà cứ ngỡ như ngày hôm qua vẫn còn đâu đó ở trong góc khuất nào đó trong tâm hồn mình.

Có phải giờ đây tôi phải bắt đầu một con đường không có ai đó,để rồi vẫn thấy niềm hạnh phúc luôn lung linh trong từng nỗi nhớ… Tâm hồn luôn mang một nỗi nhớ bình yên về một ai đó đã thoáng qua trong đời. Yêu và được yêu,đó là điều hạnh phúc nhất trong tình yêu. Kể cả lúc xa khi không còn thuộc về nhau nữa. Mãi mãi mất nhau trọn đời.

Đó cũng là một thứ Hạnh phúc phải không em ?
16:31No comments

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Hãy yêu vừa đủ thôi

Sức mạnh tình yêu thì mãnh liệt nhưng đừng để mọi thứ đi qua xa để khi mất đi tình yêu đó ta lại ân hận. ãy yêu vừa đủ thôi, để dành cho mình một con đường để không phải hụt hẫng quá xa. Hãy yêu và trân trọng đừng để tình cảm lấn át quá bạn sẽ đau khổ nhiều!

Hãy yêu vừa đủ thôi


Bài học 1: Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu là cưới!

Với con gái, người đến trước hay người đến sau, ai cũng có thể là tình yêu đầu. Và họ luôn tìn rằng đó chính là chú rể của đời họ, là một nửa mà họ kiếm tìm. Phần lớn con gái đều có ước mơ được làm đám cưới với người mình đang yêu, dẫn đến họ đặt quá nhiều ước vọng vào người đàn ông bên cạnh. Cho đi rất nhiều, hy sinh rất nhiều, và dĩ nhiên lúc bị bỏ rơi, họ sẽ mất hết, mất sạch!

Bài học 2: Đừng bao giờ đặt chàng trai ấy lên đầu, hãy thương mình trước!

Con gái luôn yêu đối phương trước rồi mới nghĩ đến mình, đây là một điều dại dột. Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ có một ngày, người ta hả hê nhìn bạn cầm dao tự đâm thẳng vào tim. Thật lạ, có những cô gái mù quáng đến độ, năm lần bảy lượt bị phản bội nhưng vẫn nhắm mắt bao dung, bị đánh đến máu chảy xước da vẫn cam tâm để tình yêu vẫy gọi. Không ai khen thưởng một cô gái si tình, bạn rõ chưa?

Bài học 3: Đường thì ngọt, nhưng ăn ngọt lắm sẽ bị tiểu đường. Vừa đủ thôi!

Con gái có tai, thì con trai có miệng. Nàng rất dễ nựng, dễ cưng. Con gái giận nhanh nhưng cũng quên nhanh, phần lớn họ đều dễ dỗ. Giận dỗi linh tinh con trai phỉnh nịnh chút chẳng sao, nhưng những lời hứa hươu hứa vượn, biển cạn sông đầy con gái vẫn cắm cúi vào tin. “Cô ta chỉ là bạn”, “anh sẽ vì em mà sửa sai”, “anh sẽ yêu em đời đời kiếp kiếp”… Nhưng sẽ yêu tiếp mấy người nữa sau em đúng không? Những lời con trai hứa, hãy tin rồi quên đi!

Bài học 4: Hạnh phúc thì không có chân, nhưng chàng có chân và những cô gái xung quanh thì biết chạy. Bạn hiểu không?

Mình là người duy nhất mà chàng yêu, không cần phải giữ, có cho cũng chẳng ai lấy đâu. Thưa đúng, nhưng nó chỉ đúng trong điều kiện bạn là người phụ nữ duy nhất còn sót lại trên thế giới sau mẹ anh ấy mà thôi. Đừng bao giờ chủ quan, hãy nâng cao cảnh giác và học cách gìn giữ tình yêu của mình đi. Vì cũ người mới ta, dù chàng không muốn ôm ai nhưng xung quanh vẫn có hàng tá cô muốn ôm lấy người đàn ông của bạn. Ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra.

Bài học 5: Nước mắt là vũ khí, nhưng khóc nhiều thì vũ khí… bị ẩm. Bạn sẽ thua!

Đừng nghĩ cứ yếu mềm khóc lóc, tỏ ra nhỏ bé đáng thương, cần được chở che thì chàng nào cũng thích. Dù bản chất đàn ông muốn thể hiện mình mạnh mẽ để bảo vệ người yêu nhưng sự thực là, đàn ông sẽ yêu một cô gái biết giả vờ dựa dẫm hơn là một cô nàng không biết đứng. Vì vậy, cứng rắn và bản lĩnh sẽ không thừa đâu!

Bài học 6: Cái gì là của mình, không giữ thì thành của người. Thế thôi!

Và cuối cùng, chính là cái trò giận dỗi động chạm tí chút là tuyên bố chia tay. Sau đó ngồi yên với suy nghĩ “yên trí đi, chàng sẽ về!”. Một đi là không trở lại, chàng cũng có giới hạn chịu đựng của riêng mình. Hơn nữa, đừng bao giờ mặc định người chủ động mọi thứ, kể cả níu kéo trong một mối quan hệ luôn phải là con trai. Gái – trai bình đẳng, không phải là tuyên bố của các nàng à?
00:44No comments

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Chờ đợi mệt mỏi

Đâu phải chỉ yêu thương là chờ đợi không biết mệt mỏi, dù cố gắng tới đâu nhưng rồi thời gian cũng phai mờ... Vẫn biết rằng, nếu yêu thương đủ lớn thì chờ đợi chỉ là một cách thử thách tình cảm, trải qua thời gian, điều gì là bền vững đích thực thì sẽ ở lại. Nhưng có cách thức ngu ngốc nào lại bắt người mình yêu đốt hy vọng, chờ đợi lâu đến thế?
Chờ đợi mệt mỏi


Có phải chỉ cần đong đủ yêu thương là ắt sẽ chờ đợi mà không oán thán hay cảm thấy mệt mỏi? Nhưng thật ra mà nói, có mấy ai phải chờ đợi mà không thấy mệt mỏi đâu?
Đừng bắt ai đó phải chờ đợi quá lâu, anh à! Chờ đợi giống như một cái gì đó khoét sâu vào trái tim người ta, đục hy vọng chảy ra cho đến khi cạn sạch, như một cái gì đó mài mòn tất cả sự tự tôn, lòng kiên nhẫn, niềm tin và cả tình yêu.
Kỳ thực, việc chờ đợi quá lâu có thể giết chết mọi mối quan hệ. Để rồi một ngày nào đó bỗng chốc cảm thấy, thời gian trôi đi không dấu vết, việc chờ đợi bắt đầu trở thành vô vọng khi đến một dấu vết nhỏ nhoi của ai kia cũng chẳng thể trông thấy. Cảm giác tuyệt vọng và hoang mang khi đó, có lẽ chỉ ai đã trải qua mới hiểu.
Vậy nên, nếu yêu ai đó thật lòng, đừng bắt họ chờ đợi quá lâu, bởi vì ngoảnh đi ngoảnh lại, đến khi chúng ta nhận ra để rồi tìm về, có thể sẽ không bao giờ thấy họ nữa.
Không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai trong cuộc sống này, mọi sự chờ đợi đều là tự nguyện. Nhưng khi sự tự nguyện đó biến dần thành gánh nặng, chẳng ai có thể mãi mãi sống một cuộc sống mà mãi mãi chỉ đứng yên trông ngóng?
Chờ đợi mệt mỏi

Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi trong đầu xuất hiện trăm ngàn câu hỏi, khi những đáp án giả định chồng chéo trong đầu, vẫn phải cố huyễn hoặc bản thân, rằng người ấy sẽ quay lại.
Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi phải đối diện với hiện thực khốc liệt. Để rồi dần dần nhận ra, mình chẳng là gì trong trái tim người ấy.
Chờ đợi ai đó, mài mòn nỗi nhớ, mài mòn cảm xúc, cho đến khi tất cả đã hao kiệt, để rồi việc trở về mà bấy lâu vẫn ngóng đợi hóa ra chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Người ta vẫn hy vọng vào một điều gì đó mà kiên nhẫn thực hiện nó cho đến tận cùng, nhưng người ta cũng không thể nào đem hy vọng đổ vào hố sâu, khi những bóng lưng không hề biết quay lại, khi những trái tim không hề biết trân trọng sự chờ đợi, khi mọi nỗ lực và cố gắng đem ra đều bị lãng quên, khi tình cảm bị ruồng bỏ. Chờ đợi giống một con dao sắc nhọn, cứ cứa dần vào cơ thể, để lại những vết cắt không thể liền sẹo.
Riêng việc chờ đợi thôi đã khiến bất cứ ai cũng đều cảm thấy mệt mỏi, thì việc bắt sự chờ đợi ấy phải trải qua thời gian là việc làm tàn nhẫn nhất. Thà rằng cứ thẳng thắn mà buông tay, thà rằng đừng gieo bất cứ một tia hy vọng nào ngay từ đầu, thì sẽ không ai phải chịu những tổn thương quá lớn.
Tình yêu đã ra đi, dùng cách nào cũng không thể tìm lại, người đã cạn niềm tin, dù đuổi theo kéo lại cũng sẽ không quay về…
02:03No comments

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Bơ vơ

Con thấy bơ vơ lạc lõng giữa cuộc đời....
Con yếu lòng, con chỉ muốn khóc thôi
Thành phố này quá khác lạ, xa xôi với miền quê thôn dã
Đã rất nhiều lần con tự nhủ lòng mình

Ừ thôi
cố lên
Không sao cả
Phải mạnh mẽ đối đầu, vấp ngã tự đứng lên.
Nhưng mẹ à, con đã khóc nhiều đêm

Bơ vơ

Chốn đông người
Nhưng con tìm hoài không thấy một bờ vai mềm để tựa
Chỉ có những bon chen, tính toan giữa người với người làm con lo sợ
Con chỉ biết núp mình trong lớp vỏ cô đơn.
Con vẫn gắng thật nhiều để đối xử mọi người tốt hơn

Bơ vơ

Mong họ cũng như con, cũng quan tâm con khi con giận hờn buồn tủi
Nhưng biết làm sao khi chân thành đôi khi bị người đời hắt hủi
Để những thứ hẹp hòi mà gửi trao nhau.
Con nhớ nhà lắm, mẹ chẳng biết đâu

Con không biết mình sẽ mất bao lâu để quen với dòng đời bon chen vội vã
Đưa mắt nhìn quanh đâu đâu cũng là lạnh lùng, xa lạ
Con lại yếu lòng, con gục ngã mất mẹ ơi.
Con chỉ muốn xách va li, và lên tàu về mái nhà thôi

Về với mẹ cha,
với chiếc nôi thơ bé
Chẳng có lọc lừa, chỉ có tình thương dẫu chẳng nói ra
nhưng vẫn âm thầm lặng lẽ
Giấc ngủ yên bình khi có mẹ chở che.
Con thấy bơ vơ giữa muôn nẻo bộn bề.
………
19:19No comments

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Phải chăng em đã sai!

Cố gắng và hi sinh vì yêu anh -  vì tình yêu dành cho anh quá nhiều rồi em nhận lại được gì ngoài người dưng, phải chăng em đã sai vì sự cố chấp của em, cố chấp để chấp nhận yêu anh và rồi nhận đau khổ! Là do duyên số hay sự chọn của em sai lầm.....

Phải chăng em đã sai!

Nếu anh để ý một chút thì giận dỗi và tổn thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Mọi thứ đã qua thật rồi, anh ạ.

Qua rồi những ngày em bất chấp tất cả chỉ để yêu anh, em từng yêu anh hơn hết thảy, hết thảy mọi điều. Qua rồi những ngày em phủ định chính mình để cho phép em mỉm cười trước những đau đớn mà anh mang lại. Và giờ đây, em cũng sẽ can đảm mà tạm biệt anh bằng một nụ cười như thế.

Có thể… Có thể anh nghĩ rằng em sẽ mãi ngoan ngoãn ở đó, chờ đợi và yêu thương anh hết mực. Bất chấp những tổn thương, bất chấp những sự lừa dối. Em đã tự nhủ với mình rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh thật nhiều, để đủ cho cả hai.

Những lúc anh không vui, anh bực mình, em chỉ có một suy nghĩ duy nhất là hãy lôi anh ra ngoài, dù anh càu nhàu khó chịu, để kể cho anh nghe những câu chuyện ngu ngốc nhưng thật buồn cười. Và chỉ cần nhìn thấy nụ cười của anh thôi, em đã thấy bình yên biết chừng nào.

Em yêu anh nhiều như vậy đấy.

Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi ngồi kề bên. Thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt trời.

Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.

Vậy mà, anh yêu em, nhớ em - không hơn nổi một người dưng.

Em thường tự an ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn. Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng, nhưng em đã giữ cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt qua tất cả.

Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ, em đã khóc rất nhiều. Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em đã trao gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến một nhịp thở cũng làm em đau.

Em sai rồi. Phải không?
22:52No comments

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Niềm đau em giấu

Vì em là con gái nên em luôn che giấu cảm xúc, nụ cười trên môi em chưa hẳn là cảm xúc hạnh phúc đâu anh! Nó là niềm đau em giấu trong tim, là con gái nên cảm xúc em yếu mềm nhưng em vẫn tỏ ra mình mạnh mẽ khi ai kai bước bên người khác.....

Niềm đau em giấu


Đừng tin những nụ cười hờ hững trên khóe môi em. Hãy nhìn vào những giọt nước mắt khi mà người ta quay lưng đi chỉ còn mình em vụng dại.

Là con gái, em vẫn hay gồng mình lên với những lần sóng đời xô đẩy. Em dù mệt mỏi hay rệu rã vẫn cố gắng bám víu lấy một điểm tựa an yên dù bên cạnh không có anh-một người mà em cho là rất đặc biệt.

Là con gái, em vẫn cơi nới nụ cười trên môi mình, cố tình làm nhòa đi những giọt nước mắt tủi thân. Khi em còn đang chơi vơi giữa những dòng người xa lạ vô định lướt qua em, anh ở đâu? Em nhủ lòng mình rằng anh chưa đến, vì anh còn đang mải mê với trăm công nghìn việc khác. Sẽ có lúc thấy cần, anh tự khắc chạy đến bên em.

Là con gái, em tìm cho mình những thú vui nho nhỏ. Như đọc sách, trồng hoa, thi thoảng làm một mẻ bánh nướng thơm lừng vào ngày chủ nhật, đi café và tám chuyện với hội bạn con gái cũng độc thân như em. Nhưng chắc anh chưa kịp biết, có những quãng dài đan xen giữa những ngày em vờ như mình vẫn ổn, em lại muốn được tìm thấy anh biết bao nhiêu!

Ừ thì những đứa con gái như em độc thân đã quen rồi, dù ai chê ỏng chê eo là "gái ế" cũng không buồn cảm thán kêu than. Em biết em đã tự mình đưa ra lựa chọn. Hoặc là yêu đương và bận rộn mải mê, hoặc là cô đơn và tự do lạc lối. Nhưng có một sự thật là, tự do mãi rồi co rúm trong một nhúm cô đơn, cảm xúc không tốt một chút nào, anh ạ!

Niềm đau em giấu

Thế nên…

Đừng tin những nụ cười hờ hững trên khóe môi em. Hãy nhìn vào những giọt nước mắt khi mà người ta quay lưng đi chỉ còn mình em vụng dại.

Đừng tin vào bàn tay em cố với những ngày thanh thản rong chơi đến quên mất đường về. Em quên mất đường về là bởi em chợt sợ khi ngoảnh đầu quay trở lại không thấy có một ai đó đặc biệt đang chờ đợi em, dành riêng cho em.

Cũng đừng tin vào câu nói em vẫn hay cợt nhả với bạn bè, rằng em chẳng cần "ai đó" đâu, chẳng cần anh đâu. Em nói dối đấy, nếu là không cần một ai đó đặc biệt, hẳn là em đã không thấy mông lung giữa những tầng không cảm xúc. Em thấy nhớ tha thiết một người mà em sẽ cầm tay níu tay. Là em nhớ anh, một người sắp sửa trở thành người đặc biệt, trong em!

Có một sự thật là, con gái thường nói ngược lại với những gì mình nghĩ, cũng hay thể hiện sự mạnh mẽ rắn rỏi để che đi một trái tim yếu mềm quá đỗi mong manh. Chẳng thế mà em cứ luôn thôi thúc mình, rằng em vẫn ổn, em vẫn chẳng sao cả khi anh cứ chơi trò trốn tìm dài đằng đẵng hơn hai mươi năm, người đặc biệt ạ! Nhưng sự thật, em có cần anh! Cần anh đến nức nở lên rồi, anh biết không?
02:04No comments

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Yêu thương lệch lạc

Nhiều người đã trải qua tình yêu và nói rằng khoảnh khắ hạnh phúc nhất của họ có lẽ là thời gian theo đuổi tình cảm đó. Và rồi khi chính thức nhận lời yêu thì họ chuyển qua một giai đoạn khác của tình cảm, vì lúc đó họ nghĩ rằng đã là của nhau rồi nên không còn trân trọng như trước nữa! Đó thật sự là một cách yêu thương lệch lạc trong suy nghĩ để rồi mất nhau người ta mới nhận ra...

Yêu thương lệch lạc

Để có được nhau đã khó, nhưng để giữ được nhau còn khó gấp vạn lần. Thử hỏi lúc sắp yêu, lúc mới yêu hai người đã cố gắng để xây đắp niềm tin trong nhau từ những viên gạch giản đơn nhất, chuyện đó khó khăn thế nào? Vậy cớ vì sao mà sau một thời gian lại tỏ ra lạnh nhạt hững hờ và buông bỏ hơi ấm tay nhau? Thứ yêu thương lạnh lùng, thờ ơ đó sẽ chẳng thể nào bền lâu. Nếu muốn giữ được nhau, hãy luôn nhớ là phải đặt mình vào vị trí của nhau, để hiểu, để thương, để cảm thông và để biết rằng lòng người không phải là sắt đá.

Đừng để một ngày người ta chỉ còn nhìn về phía yêu thương bằng ánh mắt hững hờ và xa lạ, đừng để một ngày người ta bất giác rùng mình vì cô đơn, cô đơn trong chính tình yêu của mình là nỗi cô đơn tê tái nhất. Sự nguội lạnh trong tình yêu là có thật, vì thế đừng bao giờ quên đi rằng nhiệm vụ của hai người yêu nhau không chỉ là mang lại hạnh phúc cho nhau, mà còn là giữ gìn hạnh phúc bền lâu bằng cách hâm nóng tình yêu của mình thường xuyên và liên tục.

Nhiều người cứ thắc mắc, tại sao hai người đến với nhau là hoàn toàn tự nguyện, cũng có những rung động, cũng có những giây phút nồng nàn, có những khoảnh khắc hạnh phúc chứa chan và có vô vàn kỷ niệm đáng nhớ. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, bỗng chốc hai người cảm thấy dường như mình không chung nhịp thở, dường như giữa tình yêu là một bức tường vô hình rất dày, dày đến nỗi khiến người ta ngồi cạnh nhau mà vẫn thấy nhớ nhau, nắm tay nhau mà vẫn thấy tay mình đơn lạnh, nhìn thấy nhau mà vẫn ao ước thấy được lại nụ cười, câu nói, ánh mắt của ngày hôm qua, ngày mới bắt đầu yêu. Tại sao lại như thế, tại sao lại không thể giữ được hạnh phúc lâu dài?

Yêu thương lệch lạc

Có lẽ, tại vì cả hai. Tại vì một người cứ chạy mãi chạy hoài mà chẳng bận tâm người mình yêu có đuổi kịp hay lạc mất ở phía sau đâu đó. Tại vì một người đã dễ dàng buông bỏ khi không biết làm sao để gọi cho người kia nghe thấy, chẳng biết làm thế nào để níu kéo, hay thậm chí chấp nhận sự đổi thay khắc nghiệt của lòng người.

Trong tình yêu, khi người ta đã nghĩ đến hai chữ “Buông xuôi”, cũng giống như việc nhắm mắt lại, cho giọt nước nặng trĩu rơi xuống, mang theo tất cả những cay đắng, tổn thương, nhún nhường, chịu đựng đi theo, nghĩa là người ta đã nghĩ tới việc chấp nhận sự thật là dù có cố gắng đến đâu thì mọi thứ cũng không về lại như xưa nữa. Buông, nghĩa là thấy lòng thản nhiên trước những đổ vỡ, nghĩa là nở một nụ cười buồn cho tất cả, và cất bước ra đi.

Vậy thì với hai kẻ đã từng thề sống chết có nhau, có đáng không để nhìn nhau buông trong bất lực như thế? Nên chăng từ khi còn có thể, hãy nắm tay nhau chặt hơn, nhìn nhau bằng ánh mắt trân trọng yêu thương và đừng bao giờ để người kia vuột khỏi tầm mắt mình, dù chỉ là trong khoảnh khắc?

Yêu thương lạnh nhạt, làm bạc đời nhau. Muốn yêu dài lâu, gắng mà trân trọng nhau từng giây, từng phút.
18:54No comments

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Vì sao anh ra đi

Khi anh ra đi em đã đau khổ biết bao, biết bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu em và rồi em cũng chẳng thể nào trả lời được vì sao anh ra đi, để rồi em cứ tự trách bản thân mình đã để anh đi. Nhưng em đã nhầm....

Vì sao anh ra đi


Cách đây vài hôm, em đã tự bao bọc bản thân mình trong hàng ngàn lí do. Là do em sao anh? Là do em không đủ tốt, là do em thương anh chưa đủ nhiều, là do em không hiểu anh, là do lúc nào em cũng ở thế thụ động làm anh phát chán?
Vậy em chính là lí do mình chia tay sao anh?
Em tự trách mình tại sao lúc trước không thương anh nhiều lên một tí, quan tâm đến anh nhiều hơn một tí, bớt cái kiểu vô tư vô lo đi một tí, trưởng thành thêm một tí. Chắc anh đã không bỏ em mà đi như thế này. Em dằn vặt mình với những cái lí do do chính mình tạo nên.
Em tưởng trong cuộc tình này em đã cho đi rất nhiều. Nhiều rất nhiều. Em tưởng yêu thương như thế đã là nhiều. Em tưởng quan tâm như thế với anh là vừa đủ. Em không hiểu anh. Đúng, em không hiểu anh. Nội tâm của một Thiên Yết như anh quá phức tạp để em có thể nào chạm tới. Em muốn hiểu anh, nhưng anh không cho em cơ hội.
Người ta nói, khi yêu nhau lí do chỉ có một. Lí do là tại vì mình yêu nhau. Không thêm không bớt gì cả, chỉ bấy nhiêu thôi là quá đủ.
Còn khi chia tay, lí do có tới hàng trăm, hàng ngàn. Anh nói anh bận. Em đã thật sự tin rằng anh bận. Anh nói em anh không có thời gian dành cho em nhiều như trước. Em đã trả lời một tuần gặp nhau một lần là em đã vui. Anh nói em quen anh bây giờ em sẽ không vui như trước nữa. Em nói với anh rằng em chấp nhận, chỉ cần mình có nhau. Lí do chia tay sao nhiều đến vậy?
Đến mãi tận ngày hôm qua, cũng chính do tính tò mò bẩm sinh của một người con gái quá yêu, em đã tình cờ nhìn thấy tấm ảnh anh và bạn ấy. Anh cười thật tươi tay ôm một người con gái khác, không phải em. Dĩ nhiên là không phải em. Chị em, cũng thấy tấm ảnh ấy và nói với em rằng, "Ôm cười tươi phết. Chị chưa thấy tấm nào đi với em mà nó tươi kiểu đó". Em cũng không biết trả lời chị sao. Em nhắn lại cho chị dấu 3 chấm và tới tận lúc này em mới hiểu ra rằng, mình chỉ chia tay nhau khi một người đã không còn yêu nữa.
Tại sao chia tay ư? Vì tình cảm không còn. Ngoài ra, chẳng còn lí do nào khác nữa. Nếu có thương nhau thật tâm, thì khó mấy cũng có thể vượt qua. Còn hết thương, là hết. Là không còn cố gắng. Là mình chia tay nhau vậy đó.
07:14No comments

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Gửi ba yêu dấu

Tim con như thắt lại khi biết ba không khỏe nhưng con chẳng thể giúp được gì ba ngoài động viên ba cố gắng! Con nhớ những ngày ở nhà bên gia đinh và ba mẹ, con nhớ nhưng tình thương mà ba mẹ dành cho con! Ba yêu dấu ở nơi xa con vẫn luôn mong nhớ về ba và cầu  mong ba được khỏe mạnh....

Gửi ba yêu dấu

Chiều nay, khi đã hoàn thành xong tất cả mọi việc, con bấm số gọi về nhà. Giọng ba vẫn trầm trầm, cười nhẹ nhàng rồi hỏi han con đủ thứ, xong rồi con định kết thúc cuộc nói chuyện nhưng chẳng hiểu sao cứ muốn nấn ná thêm tí nữa. Mấy ngay nay con cứ nhớ ba hoài vậy đó, thế rồi ba mới thủ thỉ: “Ba đang ở trong viện, lại bị chảy máu trong dạ dày rồi…”. Trái tim con lúc đó như thắt lại, tưởng như nỗi đau đang hiện hữu nơi con cũng đau nhiều như vết đau của ba vậy.

Con đã rất muốn òa khóc vì thương ba, nhưng con đã không làm vậy. Bởi nếu con khóc, ba cũng khóc theo cho mà coi. Con biết ba của con luôn can đảm, có đau mấy cũng chẳng kêu ca gì, nhớ lần con bị một mũi tiêm, con khóc òa lên vì sợ, thấy trên trán ba hằn lên những vết nhăn trông còn khổ sở hơn cơn nức nở của con nhiều, thế rồi con lại cố cười tươi, trở thành đứa con gái bé bỏng và mạnh mẽ của ba. Con biết ba của con cũng thế mà, vẫn là “ ba siêu nhân” trong lòng con từ ngày thơ bé đến tận bây giờ, và cả sau này nữa.

Biết bao lần con tự hỏi mình rằng tại sao con lại thương ba nhiều hơn mẹ, dẫu biết mẹ cũng rất yêu thương và dành cho con những gì tốt nhất. Thỉnh thoảng con lại nhớ về câu hỏi đó, và lắc đầu chẳng tìm được lời đáp.
Đến hôm nay con mới nhận ra có lẽ vì con gái giống ba nhiều quá. Vẫn tính cách “mau nóng chóng nguội”, lúc giận dữ thì ai cũng thấy phát sợ nhưng một lúc lại như chẳng có chuyện gì xảy ra. Vẫn tính cách lạnh lùng quan tâm người khác nhưng khi bị trêu thì lại xấu hổ mà quay đi. Vẫn tính cách ngồi trầm ngâm khi con chia tay cậu bạn trai còn ba lại ngồi nhìn vòng khói thuốc trắng bay bay…

Gửi ba yêu dấu

Nhớ ngày con lên đại học, có một hình ảnh chắc con sẽ không bao giờ quên được là khi ba cố lục tung trong túi quần vài tờ bạc lẻ nhàu nát rồi vuốt ve cẩn thận dúi vào tay con, mặc dù với khoản tiền ít ỏi ấy thì cũng chẳng giúp gì được nhiều ở nơi thành phố phồn hoa này. Nhưng con biết, lúc đấy ba chỉ nghĩ là có tất cả thứ gì thì đưa cho con thứ đó, như đưa tất cả vốn liếng cuộc đời ba cho con vậy.

Có thể ba không cho con nhiều những món vật chất như những người cha giàu có khác, nhưng ba luôn là một người ba anh hùng trong lòng con. Nhà có ba chị em gái, hai chị đã đi lấy chồng, con biết ba cũng buồn lắm khi nhìn những gia đình khác có con trai để sau này có người “nối dõi”, còn gia đình mình thì không. Nhưng ba chưa bao giờ nói điều đó, vì con biết, ba thương chị em con rất nhiều, nhiều như những niềm vui trong mắt ba khi cả nhà mình sum họp, nhiều như những tiếng huýt sáo trẻ trung khi có con ở nhà.

Đôi lúc con muốn bỏ thành phố này mà về quê để được gần ba mẹ, nhưng bản tính ích kỷ cùng với những khó khăn của cuộc sống khiến con chùn bước và chưa dám thực hiện được ý định của mình. Như chiều nay đây, con nghĩ nếu con ở gần ba, chắc hẳn ba sẽ không phải nằm buồn ở viện trong lúc đợi mẹ về nhà chuẩn bị mọi việc. Ba có cô đơn lắm không ba?

Dù con ở xa nhưng con luôn mong ba sớm bình phục, mạnh khỏe để được về nhà. Con biết ba mạnh mẽ lắm mà. Đợi con gái của ba về, ba nhé!
21:38No comments

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Làm bồ không khó

Đôi khi cuộc sống thay đổi làm người đàn ông quên đi ý nghĩa của gia đình, muốn tìm sự mới mẻ, một người tình dịu dàng, quan tâm và không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của anh ta, không phải như người vợ già ở nhà ngày nào cũng khuôn mặt ấy, tính toán lo toan quá nhiều! Nhưng rồi người tình cũng chỉ làm anh ta vui thú cảm giác mới lạ thôi, còn chỉ có vợ anh ta là người luôn lo toan cho gia đình và bên anh khi anh cần chia sẻ,....Làm bồ không khó nhưng làm một người vợ thì không hề đơn giản!

Làm bồ không khó


Ngày nào cũng chừng ấy công việc, phải trở về nhà nhìn một khuôn mặt đã cũ mòn, lại đi kèm với giọng nói càu nhàu khó chịu, thái độ cáu kỉnh và khả năng nói dai hơn vải quần bò thì thật cực hình. Vậy là khi nhìn thấy ở đâu đó một đối tượng xinh xắn bắt mắt, tính nết khác hẳn với “con gà mái già" ở nhà, chúng ta bỗng sinh ra ao ước rất thường tình là được tán tỉnh và sở hữu “con bồ câu dễ thương" đó. Rồi thường so sánh giữa bồ câu dịu dàng với gà mái luôn quang quác ở nhà, để thấy rằng đâu là trời, đâu là vực.

Chúng ta bắt đầu ao ước được sống bên bồ câu, với bầu trời cao vời vợi như mơ ước mà cảm thấy chán gà mái và cái vực sâu hoăm hoắm ở nhà. Nhưng các anh yên tâm đi, khi bồ câu dịu dàng ở vào vị trí hiện tại của gà mái già, bồ câu còn trên tài ở mọi phương diện, thậm chí, cái vực mới còn sâu gấp vài lần vực cũ. Vì vậy nên các anh hãy tỉnh ngộ lại đi, đừng mơ mộng và ảo tưởng nữa. Người tình ngọt ngào lúc cặp bồ, không phải lúc nào cũng trở thành một người vợ đằm thắm khi anh kết hôn cùng với họ.

Khi anh quan hệ với cô ấy, anh sẽ thấy thật tuyệt vời. Cô ấy dịu dàng, biết chia sẻ, lắng nghe, ở bên cô ấy anh thấy mình như được tiếp thêm sức sống mới, tươi trẻ yêu đời, không hề cảm thấy áp lực và mệt mỏi. Đơn giản thôi vì cô ấy chỉ là bồ, không phải gánh cùng anh nỗi lo cơm áo gạo tiền, không phải chung lưng với anh một mớ hỗn độn những trách nhiệm, nghĩa vụ, bổn phận, cũng không bao giờ đòi hỏi trách móc gì anh, bởi cô ấy chỉ là bồ, có quyền gì đâu mà trách móc.

Làm bồ không khó

Bồ câu dịu dàng của anh, khi trở về nhà với chồng con, hoặc trở thành vợ hai vợ ba vợ tư của anh, cũng càu cạu quang quác chẳng khác gì mái già hiện tại đâu. Làm ơn đừng tô hồng cho con chim bồ câu để thấy gà mẹ ở nhà xấu đau xấu đớn. Ngoài công việc hàng ngày ở cơ quan, cô ấy còn phải trở về nhà với một núi công việc không tên, với con nhỏ con ốm, với cơm nước nhà cửa, đối nội đối ngoại, kế hoạch lớn nhỏ cho gia đình, cho con, các bà vợ không ngã quỵ vì kiệt sức là may lắm rồi.

Hàng ngày anh vẫn nghe những ngọt ngào chia sẻ từ bồ câu, vậy ai sẽ chia sẻ cùng gà mái già của anh? Chắc chắn sẽ có một ai đó. Xã hội hiện đại mà, thời của công nghệ thông tin, Internet, thời của những gã đàn ông hám của lạ, luôn muốn khẳng định sức hút và khả năng chinh phục của mình, muốn có thêm càng nhiều phụ nữ trong bộ sưu tập càng tốt. Thế nên sẽ chẳng bất ngờ khi một ngày nào đó, anh phát hiện ra gà mái già của mình cũng là bồ câu của ai đó. Chẳng mấy anh đủ mạnh để vượt qua cú sốc này, cũng chẳng mấy anh có đủ lòng vị tha để tha thứ cho vợ.

Bản chất của gà mái và bồ câu là giống nhau. Bản chất của ngoại tình cũng như nhau, vậy tại sao các anh sốc nặng? Thử hỏi, vợ có chán các anh không, có thầm so sánh các anh với những gã đàn ông phong nhã khác không? Có đấy. Mặc dù gã đó, về bản chất cũng chả khác gì các anh lúc ở nhà với vợ. Cũng bừa bãi lôi thôi, trăng hoa ong bướm, ngáy như kéo gỗ cả đêm, vô tâm hờ hững với vợ, chẳng bao giờ biết một cử chỉ lãng mạn là gì, thậm chí cũng sợ vợ một phép, giống y như anh.

Thực tế là như vậy đấy, các anh lúc nào cũng chán cơm thèm phở nhưng lấy đâu ra phở mà lắm thế. Xin thưa, toàn là cơm nguội cả. Chúng ta toàn đi ăn lẫn ăn lộn cơm nguội của nhau rồi khen ngon. Thời của những mối tình tay ba đã qua từ lâu rồi, bây giờ là thời của những mối tình tay tư hoặc thậm chí nhiều tay hơn thế nữa.

Xã hội hiện đại có những mặt tích cực và tiêu cực, mong các anh hãy vì gia đình, tương lai con cái mà sống lý trí hơn, đừng đổ lỗi cho tình cảm, bản năng, cho các nguyên nhân ABC này khác. Hãy nghĩ cho vợ mình, hẳn cô ấy cũng thấy những khuyết thiếu, thay đổi từ anh, chỉ có điều cô ấy phản ứng như thế nào thôi.

Các anh cũng không cần phải ra sức khẳng định mình, chống lại quy luật nghiệt ngã của tạo hóa vì biết đang dần yếu đi, dần mất đi sức cuốn hút của thời trai trẻ. Người ta không làm thế khi cảm thấy tự tin. Cặp bồ, đó không phải là cách để khẳng định mình, cũng không phải là cách để tạo thành tích với những người khác. Thước đo sự trưởng thành và thành đạt của đàn ông nằm ở những giá trị hoàn toàn khác.

Những giá trị nhân văn cao đẹp, mang tính sâu xa và cốt lõi trong cuộc sống, là sự nghiệp, gia đình con cái, đóng góp và vai trò của anh trong xã hội. Đó là điều người ta đánh giá về con người và nhân cách của anh, tình cảm và lòng biết ơn kính trọng của con cái dành cho anh. Ngoài ra còn là sự yêu thương và tin tưởng của vợ, chứ không phải một mối quan hệ qua đường, một phút giây say nắng ngã sóng nào đó, với một người đàn bà dễ dãi.

Còn nếu anh thật sự có tình cảm với cô A, cô X, cô H nào đó, muốn gắn bó cuộc đời còn lại với họ, hãy trao đổi thẳng thắn với vợ, đừng lừa dối cô ấy. Đừng làm tổn thương người vợ đã chịu nhiều hy sinh vất vả thiệt thòi vì anh. Lúc anh đến với cô ấy đường hoàng như thế nào thì khi ra đi cũng làm như vậy. Đừng làm cho cô ấy đau đớn, thù hận, khinh bỉ và coi thường anh, vì giữa anh với cô ấy còn có những đứa con, tương lai của chúng phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ. Anh và cô ấy giống như những tấm gương để chúng soi vào, noi theo trong cuộc sống.

Các anh hãy sống bản lĩnh, nhân văn, lý trí hơn, để sau này một vài chục năm nữa, khi đã già nhìn lại quãng đường mình đi không thấy hổ thẹn, hối tiếc. Chẳng ai ăn phở được cả đời, cũng chẳng ai xóa được vết sẹo trên trán của chính mình. Các anh muốn làm sao thì làm, cơm nguội sắp trở thành phở hết cả rồi đấy.
20:39No comments

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Anh có biết

Anh có biết trái tim em run lên khi nhìn anh trao nụ hôn cho cô ấy mà không phải là em! Trong em mọi thứ như sụp đổ vì em biết trái tim anh đã trao về ai kia mà không còn là của riêng em. Bao nhiêu hạnh phúc và niềm tin trao anh giờ chỉ là hạt cát trên sa mạc sao anh! Anh có biết trái tim em đang vụn vỡ khi thấy anh không!
Anh có biết


Anh có biết đằng sau mỗi thứ em thêm vào tình yêu đơn giản chỉ là sự nhẫn nại.

Nhẫn nại yêu thương.

Nhẫn nại ghen tuông.

Nhẫn nại mong nhớ.

Nhẫn nại đợi chờ.

Khi sâu trong đôi mắt anh là nơi em biết mình luôn thuộc về thì dù cho khúc tình ca cũ kĩ có lạc nhịp hay sắc môi em có héo úa thì chân thành em dành cho anh đôi lần liều lĩnh sánh ngang hàng cùng vĩnh cửu.

Chắc có lẽ điều đau lòng nhất đối với em không phải là khi anh quay đi mà là khi anh-hôn-cô-ấy. Em cảm giác thứ ngọt ngào em lôi từ trong tiểu thuyết ra để tôn sùng nay lại trở thành vệt dài những nỗi đau trong em.

Khi anh chạm vào môi cô ấy – anh đã gián tiếp phản bội một quá khứ yên bình trong tim em.

Khi anh chạm vào môi cô ấy – là tình yêu anh dành cho em rơi tõm vào khoảng không vô định nơi anh thể không níu và em không thể giữ.

Anh có biết

Khi anh chạm vào môi cô ấy – em hiểu thứ hiện tại xa xỉ này đã không còn dấu chân của chúng ta.

Khi anh chạm vào môi cô ấy – ngân hà kia bỗng chốc sụp đổ trong mắt em ngấn lệ xót xa. Là do ai em gục ngã?

Khi anh chạm vào môi cô ấy – là giây phút em biết mình nên ngừng cố gắng vì những điều em từng rất yêu thương.

Khi anh chạm vào môi cô ấy – em đặt xuống trả lại anh những lời hứa vốn chẳng thể giữ, em sẽ quên như anh chưa từng hứa.

Khi anh chạm vào môi cô ấy – là môi em run lên nỗi tái tê chạy thắt sâu vào đáy tim rồi tự khắc chết lặng.

Em luôn muốn ôm lấy anh sau tất cả, em luôn muốn dù con đường muôn ngả anh sẽ quay về duy nhất trong em... nhưng đôi khi anh biết không, cố tích lại không có thật, chúng ta vẫn đến và yêu nhau nhưng rồi ngã rẽ là một kết thúc chả ai ngờ.

Bầu trời này chưa bao giờ là của chúng ta, một phần nó là của anh, một phần nó là của em, nay anh lấy chia thêm cho cô ấy.

Nơi em bầu trời vẫn xanh, thế còn nơi anh?
19:35No comments

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Niềm tin nơi em

Em vẫn tin tình yêu nơi anh và đã bao dung, đã dành rất nhiều cho thứ tình cảm mà không biết em có đủ can đảm để vị tha cho mọi thứ đang diễn ra không! Phải chăng anh đang thử thách niềm tin nơi em nhưng đừng thử thách trái tim em nhiều quá kẻo hình ảnh về anh nó sẽ nhạt dần đi và những lời hứa kia cũng theo gió bay!
Niềm tin nơi em


Niềm tin được gọi về trong những ngày hoang mang gió, cuộc đời ấn vào chút nghiêng ngả nơi anh, hoài nghi nơi em, và thế là niềm tin lung lay. Cuộc đời dài rộng, tháng năm đợi chờ, trong số 7 tỉ dân ta tìm được nhau, nhưng để mãi được ở bên nhau thì không hề dễ dàng.

Anh vẫn thường bảo em rằng: “Hãy tin anh!”

Tất cả mọi việc em làm, con đường em đi, khó khăn em phải trải, luôn luôn như thế, vẫn có một đôi tay dang rộng lúc em cần, ánh mắt dõi theo, trái tim luôn hướng về. Em đặt vào tay anh tất cả yếu mềm, lo toan, đặt vào hết nơi anh con tim bé nhỏ, chỉ biết ngờ nghệch yêu, ngốc nghếch tin tưởng. Và như một cú ngã bất ngờ nhất, anh không còn giữ lời hứa nữa, anh phá bỏ niềm tin em trao.

Anh vẫn là anh mà không còn là anh nữa. Em vẫn là em nhưng thật sâu trong ánh mắt lại bị phủ mờ chút chông chênh xốn xang. Là đã đủ yêu để luôn tin chưa? Là vì yêu mà bỏ qua tất cả, gạt lòng mình để tiếp tục tin chăng? Biết nói sao đây, cứ mãi vội lau giọt lệ chực rơi nơi khóe mắt, tự trách lòng quá yếu mềm mà thôi.

Niềm tin - một khi đã vụt mất, biết bao giờ mới được gọi về, thả lại đúng vị trí trung tâm trái tim ta. Chẳng thể khiên cưỡng những tin tưởng, nói tin đó, nhưng trong mắt môi ta trao, đã có một vách ngăn tạo nên từ bao giờ. Niềm tin cũng như một đứa trẻ lắm lời, lúc bảo có, khi lại bảo không, hôm nay vẫn còn đứng đấy, mai đã chạy đi chơi đâu rồi.

Không phải không có niềm tin, là luôn tin, luôn cố tin, nhưng bàn tay bé nhỏ này không còn đủ sức níu giữ gì nữa, nỗi đau này lớn quá, không thể chống chọi nổi. Là một nhánh cây nhỏ bé mọc lên trong chiều bão, cây muốn đứng mãi, nhưng mưa tạt gió xô, cây làm sao để bám đất khi đất không còn muốn ôm cây...

Thứ tha là có thể, tập tin tưởng thêm lần nữa rồi, liệu anh có còn làm em vấp ngã nữa không? Anh lại hứa, không, anh đừng hứa nữa! Em không cần những lời hứa sáo rỗng đầu môi. Hãy cảm thông cho em, khi thỉnh thoảng em lại nhìn sâu vào mắt anh tìm về một chút gì đó, cố nắm lấy một điểm tựa để tiếp tục cùng anh song hành bước đi.

Em vẫn mơ về một ngày, không cần những chứng minh, không cần những ngụy biện, chỉ cần nhắm mắt, an yên, dù đi xa cách nào, anh vẫn đứng yên đấy mà đợi, mà chờ em. Chẳng có tình yêu nào thiếu được niềm tin, sẽ luôn tin, học cách tin và vì yêu mà tin mãi. Và từ đây, em lại lớn thêm một chút, mạnh mẽ hơn một chút. Tình mình lại nếm thêm chút vị “thứ tha”, đừng thử em nữa anh à, em không đủ bao dung mạnh mẽ như anh vẫn thấy đâu anh.
07:01No comments

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Đôi bạn tri kỷ

Bạn bè thì có nhiều nhưng để trở thành đôi bạn tri kỷ thì tìm đâu và khi nào! Đi hết một đời người liệu có mấy ai tìm được tri kỷ? Bạn bè không nhiều cũng chẳng ít, người nào cũng có thể nói chuyện, cũng có thể đi chơi, nhưng ai thực sự muốn nghe ta tâm sự, hay đôi khi chỉ là bất đắc dĩ. Mỗi khi vui hay buồn chỉ cần có một người ngồi lắng nghe ta tâm sự, hay đơn giản chỉ là ngồi bên cạnh ta thì cuộc sống của tôi đã rất giàu có rồi.

Đôi bạn tri kỷ

Tôi đi tìm người ấy, liệu có tìm được chăng? Còn có thể tìm được khi cuộc sống này quá vội vã và con người dễ dàng lãng quên nhau. Thế nên đôi khi cảm thấy hài lòng vì còn có những người được gọi là bạn cũ.

Mọi người vẫn thường nói đến từ bạn cũ, bạn mới, vẫn thường giới thiệu đây là bạn cũ, đây là bạn mới. Thế nào là một người bạn cũ, tôi không biết từ điển tiếng việt định nghĩa từ “bạn cũ” là gì, cũng không rõ mọi người xem một người bạn như thế nào là “bạn cũ”. Với tôi bạn cũ là người bạn đã từ lâu lắm rồi ta không liên lạc, nhưng đâu đó vẫn còn có sợi dây liên kết giữa hai người, có lẽ đó là những kỷ niệm về khoảng thời gian cùng chia sẻ với nhau những vui buồn. Có thể đó là những người bạn mà ta đã từng gắn bó thân thiết hơn cả anh chị em trong nhà, một thứ tình cảm giữa ta với bạn mà định nghĩa tình thân cũng không đúng, định nghĩa bạn bè thì chưa đủ, gọi là tri kỷ thì chưa tới.

Chúng ta bên nhau trong một đoạn nào đó của cuộc đời, rồi thì cuộc sống với muôn vàn thay đổi, chuyển biến không ngừng, những dự định, những ước mơ đã đưa chúng ta đi xa nhau mà trong một chốc ta thoáng giật mình là đã xa nhau lâu lắm rồi. Bạn cũ cũng có thể là những người bạn không quá thân thiết, không bên nhau thường xuyên, nhưng có liên hệ với nhau trong học tập, đó là những người bạn thuở còn cắp sách đến trường. Tôi nghĩ những người bạn mà ta có được từ cái thời vô lo, chỉ biết đến sách vở, sân trường là những người bạn nay xa rồi vẫn luôn được nhắc đến như bạn cũ.

Đôi khi trên đường đời, gặp được một người không khó, gặp được một người bạn thực sự mới khó, nhưng những người mà dù đã xa nhau, vào những lúc như thế này đây, những lúc nhìn lại, giật mình nhận ra ta đã từng rất thân thiết lại càng khó hơn. Có thể lúc bên nhau, ta thực sự rất thân thiết, gắn bó nhưng người được nhớ như một người bạn cũ thực sự không phải là nhiều. Trên con đường ta đi ta gặp, quen biết rất nhiều người, nhưng khi những mục đích, những lý do ta quen người đã không còn nữa hoặc đã đạt được, thì có mấy ai ta còn nhớ đến, ta còn liên lạc.
Đôi bạn tri kỷ

Dường như cuộc sống quá vội vã, mình quen nhau, làm bạn của nhau, rồi xa nhau, nhanh tới mức chớp mắt ta đã không thấy người đâu rồi, vậy mà mới đó thôi ta còn giới thiệu đây là bạn mới, đây là bạn thân. Bạn mới ta sẽ có, có rất nhiều, nhưng bạn cũ có lẽ ta chỉ giữ họ ở trong lòng. Vì có những người bạn cũ mà có khi ta mãi mãi không thể nào gặp lại nữa. Thế nên tôi luôn trân trọng những người bạn hiện tại mà mình có, vì mai này có thể sóng gió dập dìu tôi và bạn vô tình phải lãng quên nhau, khi nhớ đến còn được nhắc là người bạn cũ của nhau.

Có người nghe thấy từ bạn cũ có chút gì đấy xót xa, xa cách, nhưng thực sự cuộc sống này được nhắc đến nhau như những người bạn cũ đã là một hạnh phúc rồi. Tình cờ lại có ý nghĩ liên lạc lại với những người bạn cũ, những người bạn 1 năm, 2 năm, 3 năm, có khi lên tới 5 năm rồi không một câu hỏi thăm. Những lời hỏi thăm, những lời trách móc bình thường nhưng trong lòng trào lên niềm cảm xúc thật hạnh phúc, kể cho nhau nghe cuộc sống hiện tại, về khoảng thời gian không ở bên nhau, xa cách về thời gian, không gian thật đó, nhưng có cảm giác mới ngày hôm qua, ta thấy vui vui trong lòng, hạnh phúc nho nhỏ từ những điều này đây.

Đôi khi vì những bận rộn, lo toan, tôi vô tình quên hỏi thăm những người bạn, giờ nghĩ lại mình không chỉ bỏ quên một người bạn mà còn bỏ quên cả hạnh phúc. Những người bạn cũ, những người mà tôi đã từng có những phút giây hạnh phúc bên họ. Cám ơn nhé vì đã là bạn của tôi!
20:24No comments

Thoáng qua đời tôi

Gửi lại những người đã thoáng qua đời tôi cho tôi biết cảm giác của cuộc đời!
Nhiều khi chỉ ước cái nỗi vô tâm nhỏ như hạt cát, cái sự bận tâm về những điều day dứt còn bé hơn nỗi vô tâm. Trước sau, tôi đã khóc, đã cười, đã sống, đã ngất nhiều giữa những mối quan hệ. Và rồi tôi lớn lên.

Tôi vẫn đang và sẽ vui, đang và sẽ buồn với những cái gặp mặt mà cuộc đời sắp xếp. Chỉ mong rằng, người cần tôi, tôi đến, người tôi cần, đừng đi.

Cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế.

------

Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông.

Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững.

Thoáng qua đời tôi


Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những người tôi rời bỏ (bỏ rơi?). Tôi sống chưa đủ lâu, nhưng cuộc sống của những người trẻ tự cho mình quyền vấp váp tin rằng đã đủ để biết được ai là người xứng đáng để mình tin. Chọn lựa một ánh mắt trong hàng triệu ánh nhìn ta bắt gặp trên đường để đi cùng nhau chẳng phải một điều dễ, cớ gì để không học lấy cách mà nâng niu?

Nhưng cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Đã qua rồi cái tuổi tin rằng chỉ cần mình sống tốt, và cuộc sống sẽ cười. Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không?

Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu…

Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn.

Có một ngày, một người quan trọng nào đó cũng sẽ rời bạn mà đi. Cái trách lòng người phụ bạc không nên là cái trách đầu tiên. Nếu muốn ăn năn, hãy tự nhắc đến cái nỗi vô tâm, rong chơi dài rộng của bản thân, dù là vì lý do gì đi nữa mà họ để bạn lại một mình. Cứ tự trách mình rằng sao không yêu cho đủ, sao không sống thật hết lòng… Không có niềm tin nào là không xứng đáng, chỉ là mình có đặt nhầm chỗ hay không?
02:25No comments

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Hạnh phúc giản đơn

Dù bạn là ai và làm gì thì sau giờ hành chính bạn trở về với mái ấm gia đình bạn vẫn chỉ là một thành viên, một người chồng chư bao người khác. Bạn có thể làm sếp chỉ đạo mọi người khi đến công ty nhưng về nhà bạn vẫn phải nhớ bạn là người chồng chứ không phải là sếp! Những hạnh phúc thật giản đơn trong cuộc sống hãy biết trân trọng!

Hạnh phúc giản đơn


"Tôi là giám đốc một công ty, lương tháng ba nghìn đô, cao gấp chục lần vợ tôi nhưng khi về nhà thấy vợ hì hụi trong bếp, tôi vẫn sẵn sàng lao vào nhặt rau, rán cá bình thường. Thậm chí có lúc nhìn mặt thấy vợ tôi mệt tôi luôn giục nghỉ đi, để tôi làm.

Bạn bè, bố mẹ, gia đình, nhân viên của tôi trong cơ quan đều biết việc này nhưng tôi lấy đó làm hãnh diện chứ không bao giờ có suy nghĩ “thằng đàn ông kém cỏi mới rửa bát” như bạn. Thậm chí nhân viên ở cơ quan còn ngưỡng mộ vì sếp là người tình cảm, yêu chiều vợ hết mực.

Chúng ta làm việc 8 giờ, vợ cũng phải làm việc 8 giờ. Cớ gì sau giờ làm mình được phép gác chân xem tivi còn vợ thì đầu tắt mặt tối nấu ăn, rửa bát, chăm con? Làm đàn ông, sức dài vai rộng thì phải ba đầu sáu tay, không quản ngại giúp vợ chứ đi làm về cơm bưng nước rót thì chả xứng làm chồng. Lấy vợ chứ có phải lấy osin đâu? Yêu vợ, thương vợ thì càng phải xắn tay áo vào làm đỡ đần vợ.

Quan điểm của tôi là, dù bạn có là thủ tướng, là giám đốc to đến đâu đi chăng nữa thì về nhà bạn cũng chỉ là một người chồng, một người cha bình thường. Đừng mang địa vị cao thấp trong xã hội, chuyện thu nhập ra so đo như thế. Tổng thống Mỹ Bush còn công khai chuyện ông rửa bát cho vợ trên truyền hình một cách tự hào được cơ mà? Cớ sao bạn lại coi đó là sự nhu nhược?

Các cụ ta vẫn thường bảo “của chồng công vợ” quả đúng không sai, tôi tạo dựng cơ ngơi, mua nhà, mua xe cho vợ con cuộc sống sung túc, nhưng vợ lại là chỗ dựa tinh thần của tôi. Vợ tuy không kiếm tiền bằng tôi nhưng lại phải chăm sóc, nuôi nấng con cái, chăm lo cho gia đình thì vất vả vô cùng. Điều này còn quý giá gấp vạn lần cái lương ba nghìn đô kia!"

P/s: Mấy người mà hiểu được những điều đơn giản như thế này!
Mấy ai ngoài giờ đi làm ra biết rằng vợ mình còn phải đeo tạp dề vào bếp?
05:25No comments

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

Người yêu cũ

Người yêu cũ! Em vẫn còn nhớ đến anh chứ. Ngày đó anh vô tâm đã để em đi mất và giờ trong phút chốc vô tình anh đã gặp lại em. Cảm xúc trong anh ngày xưa lại tìm về. Anh vẫn nhớ như in hình bóng và cử chỉ thân quen ấy. Em vẫn còn yêu anh chứ người yêu cũ!

Người yêu cũ


Chiều nay Hà Nội nổi giông bão, anh lao nhanh trên đường mà không có gì che chắn vì anh quên mang theo ô, cố chạy đến quán café gần nhất để tránh bão, tránh mưa.

Vừa đẩy cửa bước vào quán, anh đã bắt gặp một mái tóc xoăn dài và bờ vai quen thuộc, nhưng đã lâu lắm rồi anh mới được thấy. Là em, em ngồi đó không nhìn thấy anh.

Anh thật sự rất muốn bước đến, điềm nhiên vỗ vào vai em để hỏi rằng: “Em có đang sống tốt không?”, nhưng anh lại chỉ rùng mình vì cơn gió lạnh phía sau lưng, lén lút như một tên trộm, tìm lấy cho mình một chiếc bàn không xa chỗ em ngồi mà cũng không để em nhìn thấy.

Em vẫn như xưa, dáng ngồi nghiêng nghiêng như nhìn về một điều gì đó xa vời, có lúc đôi môi mím nhẹ rồi hờ hững nở một nụ cười không theo nguyên tắc. Nhưng trông em có vẻ mạnh mẽ hơn vì cú sốc đó, bởi em là người không dễ dàng gì cho sự tha thứ. Khi con người ta vấp ngã, nếu bỏ qua ngay sự đau đớn, rồi sẽ có lúc phải vấp lần nữa. Nhưng anh biết với em, mọi nỗi đau anh gây ra em đều nhớ và khắc chúng rất sâu trong tim, chính điều đó nhắc nhở em phải mạnh mẽ hơn phải không?

Anh biết và anh nhớ rất rõ lúc anh nói chia tay, những từ ngữ không tốt đẹp anh dành cho em khi không kiểm soát được cảm xúc của mình. Đối với nhiều người con gái khác, khi đã yêu sẽ chấp nhận và bỏ qua lúc cần thiết, nhưng điều đó không phải dễ dàng với em. Em dễ tổn thương đến mức ích kỷ, vì bất cứ những gì nhiều người khác có thể chịu đựng, em lại không thể.

Như việc anh để quên điện thoại ở nhà và ra ngoài, khi em gọi điện anh không nghe máy, em đã khóc lóc rồi nghĩ rằng anh đang bỏ rơi em. Như khi chúng ta tranh luận về một điều gì đó, dù anh thắng cuộc cũng sẽ phải chào thua vì vẻ thẫn thờ không cảm xúc của em. Em ích kỷ lắm, nhưng anh đã quen với sự ích kỷ ấy đến mức trở thành phục tùng cho cảm xúc của em. Em buồn, anh cũng buồn. Em vui, anh cảm thấy thế giới này thật đẹp.

Và rồi bão cũng sẽ ngừng, cảm xúc của anh dù dạt dào đến đâu cũng phải chạm xuống mặt đất theo tiếng gót giày của em. Em đứng dậy, bước ra khỏi quán. Anh sẽ nói thật lòng mình cho em biết, rằng anh muốn giữ em lại trong khoảnh khắc ấy – lúc em ngẩng cao đầu bước đi, bão ngừng rồi, mưa cũng không còn nữa nhưng khóe mắt của em lại như đang có nước. Anh không muốn để em ra đi lần nữa.

Và rồi sự hèn nhát của anh khiến anh quá khó khăn để làm điều đó. Mọi điều anh nghĩ sẽ nói chuyện với em như thế nào nếu gặp mặt, giờ đây anh lại không thể nhớ nổi đó là những điều gì. Anh cứ ngồi ngây ra nhìn cho tới khi bóng em khuất sau góc phố.

Người yêu cũ của anh, từ khi em không còn ở bên, anh biết anh đã đánh mất thứ quý giá nhất của đời mình.

Người yêu cũ của anh, anh thật lòng vẫn còn yêu em nhiều lắm. Mà không, yêu em làm anh trở nên điên dại, anh nhận ra điều này sau khi ngu ngốc nói lời chia tay. Giờ đây, anh đang sống với trái tim tan vỡ vì đã để em ra đi.

Người yêu cũ của anh, anh biết rằng con tim anh lạnh lùng khi anh bỏ rơi em. Nhưng chính vì điều đó nên thật khó để quên đi em. Mỗi ngày trôi qua, anh gặm nhấm từng mảnh ký ức về em để hy vọng điều mình làm là đúng, rằng chia tay em đâu có gì sai trái, đâu có gì khó khăn. Cuối cùng luẩn quẩn trong u uất, anh luôn tự hỏi mình làm cách nào để em trở về bên anh.

Người yêu cũ

Trong tình yêu, đánh mất rồi tìm lại, giữ chặt rồi ném đi… luôn xảy ra. Kẻ ngu ngốc đang làm điều ấy là anh. Đâu có dễ dàng gì, vì anh đã không trân trọng khi em còn ở bên.

Người yêu cũ của anh, em vẫn còn độc thân chứ? Vẫn chưa tựa vào một bờ vai khác chứ? Nếu chưa, hãy cho anh thêm một cơ hội nữa. Dù khó khăn, dù ngàn lần em muốn trừng phạt anh, anh cũng sẽ chấp nhận để tìm lại và giữ chặt lấy em. Sẽ không bao giờ đánh mất hay ném đi. Anh hứa!
07:00No comments

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Cuộc đời và đại dương

Cuộc đời chúng ta cũng chỉ như những giọt nước bé nhỏ giữa đại dương mênh mông thôi. Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn... là điều bạn nên suy nghĩ lại cuộc đời mình. Tại sao không cho đi yêu thương để nhận lại hạnh phúc nhiều hơn, tại sao không thay đổi cuộc sống của mình để cuộc đời này mình thấy ý nghĩa hơn và có nhiều thứ để trân trọng hơn!

Cuộc đời và đại dương


"Tâm hồn của chúng ta là cả một đại dương.
Nhưng chúng ta chỉ đang sống như những giọt nước"

Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn...

Sáng nay vui miệng tám với Mẹ về vấn đề nhà cửa, đất đai, tiền nong, tính tới tính lui cuối cùng thật ra cũng không biết trước được điều gì sẽ có lợi, sẽ chắc chắn, sẽ đem lại cho mình sự an toàn và sung sướng tuyệt đối.

Thôi thì mình bảo cứ sống đơn giản cho đời nó thanh thản Mẹ ơi, đâu biết trước được sống hôm nay chết ngày mai.

Với lại, mình nghĩ cuộc đời phải có cho và nhận thì nó mới công bằng được. Ai cũng khư khư cho riêng mình, chỉ muốn nhận mà không muốn cho đi chút gì thì cũng chưa chắc là giử được và sống như vậy còn ý nghĩa gì đâu, cũng ngủm củ tỏi thui mà…

Đúng là không nên sống mà không biết lo cho bản thân như mẹ mình vẫn thường mắng, quá tồ như bạn bè hay trêu để rồi bị chơi đểu, đi làm không khôn khéo để tiến thủ công danh, không bon chen kiếm tiền thiệt nhiều về nhà thì bán buôn chủ yếu lấy công làm lời, biết đâu một ngày xấu trời bị văng ra đường ăn xin thiên hạ, thì đúng là một kẻ ngu ngốc khờ khạo. Tôi cười vì biết rằng chỉ là đùa thôi..

Nhưng thật tình mình không thể làm tốt hoàn toàn những việc đó để tồn tại một cách khôn ngoan, dù khả năng cũng tạm tạm ( nhận xét của Hoang Yen Pham – cô bạn ở xa.. )

" Hôm nay ta cứ vui, chắc đâu ngày mai vẫn thế...
Mây trôi, mây vẫn trôi...dẫu không còn ai nhớ đến.
Em ơi,anh vẫn tin chẳng có gì mãi trên đời
Dù rằng tình bạn bè vẫn luôn luôn tuyệt vời"

Thỉnh thoảng lại thấy cuộc đời này vô thường lắm, chúng ta chỉ là những giọt nước hạt cát bé nhỏ mà thôi.

Như hôm nay,
Tôi đã bật khóc khi xem lại hàng loạt hình ảnh về thiên tai kinh hoàng bất ngờ đổ ập xuống những con người bé nhỏ dù rất thông minh cần cù mà vẫn không cách gì có thể tránh khỏi( hơn một năm về trước ở Nhật Bản )

Khi còn nhỏ, nghe kể về những trận động đất, sóng thần hay núi lửa, tôi nghĩ nó chỉ có thể xảy ra trong những bộ phim hành động Mỹ. Tôi không dám tưởng tượng là nó có thể là thật.

Vậy mà tất cả điều khủng khiếp đó lại đổ ập xuống họ chỉ trong một cuối tuần thật kinh hoàng.

Tất cả vật chất bậc nhất con người tạo dựng nên, chỉ sau vài giờ đã bị san bằng tất cả khi xem hình ảnh chụp lại từ trên không, những gì còn sót lại thì đang trở thành mối hiểm hoạ của họ, của cả nhân loại.

Hàng ngàn người mất đi còn lại gì ngoài hàng ngàn nỗi đau khác.

Hẳn là trước đó họ cũng như tôi, sống làm việc vì nhiều mục đích ước mơ, tính toán suy tư với những nguy cơ có thể làm hại mình. Nhưng rồi, có những thứ vẫn không thể đoán trước được.
Họ mất đi trong hoảng sợ, đau đớn.

Đã từ lâu, tôi tập không khóc cho những nỗi đau nhỏ, nuốt những nỗi đau lớn để chúng ngấm vào tim, không than van để tìm kiếm sự an ủi cho những điều mình có thể chịu đựng và giải quyết được. Tôi chỉ vỡ oà nước mắt cho những nỗi đau mà mình không thể làm được gì.

Chỉ khi đối diện với sự sống và cái chết, mới thấy được con người nhỏ bé nhưng trái tim rộng mở dường nào...
Vậy bạn và tôi cùng tất cả loài người hãy vui cười, hãy yêu thương hãy sống có ý nghĩa thiết thực trong đời sống hiện tại này nhé !

Con người vốn ích kỷ, thích lấy mọi thứ xung quanh mình trở thành cái của mình, rồi mãi quay cuồng với những ham muốn không bao giờ ngừng nghỉ đó.

Không cho đi bất cứ thứ gì , rồi một ngày nó quay trở lại đòi ta một cách nghiệt ngã, hoặc là ta, hoặc là đồng loại , những người thân yêu của ta.
Để lại cho ta những nỗi đau, đau đến khóc đến nhói tim và cũng có khi bàng hoàng không nói được.

Trong khi, hạnh phúc của con người nhiều khi cũng chỉ cần những điều rất đơn giản, như một sớm mai thức dậy thấy bầu trời trong xanh và tiếng chim hót lảnh lót yên bình trên tàng cây to nào đó.

Bạn hãy an vui nhé, hãy sống cho đi chính là nhận đó !
18:49No comments