Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạt giống tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạt giống tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Hoài niệm

Cuộc sống xô bồ làm người ta quên đi những điều giản dị quanh mình, những tình cảm mà người ta đã từng trân trọng để rồi lãng quên theo thời gian, để khi bất chợt người ta lại hoài niệm về một thời đã xa!

Hoài niệm


Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi. Cuộc gặp sau gần chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi: "Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân dịp gì mới ghé?...". Bạn làm nghề đi đo đạc địa chính thay đổi địa điểm công việc nay đây mai kia, mà chỉ toàn ở ngoại thành thôi, chẳng mấy khi gặp bạn gặp bè. "Lâu quá không có tin tức gì về bạn bè, tao nhớ tụi bay, thế là bắt xe ôm đi mấy chục cây số về đây, chờ đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi".

Gợn lên trong anh một cảm giác có lỗi. Cái cảm giác của những kẻ sống thu mình ở thành thị quá lâu, bị bao chặt bởi một kiểu sống theo quan hệ mùa vụ, nhân dịp... Bạn bè, đồng nghiệp đến thăm nhau cứ "hẹn có dịp rảnh...", để rồi chỉ sau vài chục phút lại gặp nhau trong quán nhậu rỉ rả, lại cười chào vờ như chẳng có lời hẹn đã qua. Thậm chí dạo anh mới đi làm, một đồng nghiệp còn khuyên rất chân thành: "Nếu các sếp không mời thì chớ tự tiện đến nhà thăm, kẻo không lại bị cho là dòm ngó hoặc là đến để tâu hót, nịnh nọt...". Những định kiến cứ như vây bọc những con người thị thành...

Cái bắt tay của bạn bóp thật chặt dứt anh ra khỏi những suy nghĩ miên man. Thế là bạn đi... Anh ngồi bệt xuống chỗ bạn vừa đứng lên, lại miên man: Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lý do giản dị như thế, vì còn nhớ về nhau...
06:17No comments

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Theo đuổi đam mê

Theo đuổi đam mê khát vọng của mình là gì bạn đã bao giờ định nghĩa nó một cách rõ ràng có định hướng chưa hay chỉ là đam mê nhất thời của tuổi trẻ hay những lầm tưởng trở thành hi vọng.....

Theo đuổi đam mê

"Đam mê thật sự là gì? Bạn đã bao giờ bắt gặp loại người mà xung quanh của họ là một bầu không khí thật đặt biệt chưa? Bầu không khí của tự do và tình yêu cuộc sống. Bầu không khí của cảm hứng. Bầu không khí của sự kết nối sâu sắc vào mỗi hành động của họ. Khi họ làm việc kiếm tiền họ sẽ làm hết mình. Khi nghỉ ngơi họ sẽ chẳng quan tâm đến công việc. Khi yêu họ sẽ yêu đến cùng, kể cả trên giường họ cũng là một người tình tuyệt vời. Khi chơi thể thao họ sẽ hòa làm một với thể thao. Khi ăn họ sẽ ăn ngon lành, họ thưởng thức tất cả các giác quan như cách họ chìm đắm vào âm nhạc để nó dẫn dắt chuyển động vậy. Khi trò chuyện họ lắng nghe theo cách đặc biệt và trao đổi với mọi người ân cần, cởi mở.

Họ làm bất cứ thứ gì cũng với cảm hứng và với năng lượng cao. Thậm chí khi người đó buồn bạn cũng sẽ thấy cách họ đối diện và đốt cháy nỗi buồn ra sao!Đó mới chính xác là đam mê. Đam mê đó có nghĩa là một trạng thái sống đầy mãnh liệt nhưng không lệ thuộc vào bất cứ một việc cụ thể nào. Đam mê đó cần sự thức tỉnh và thông minh tuyệt đỉnh. Vì cuộc sống là tập hợp của rất, rất nhiều hoạt động khác nhau. Cớ sao ta chỉ thiên vị một vài hoạt động?"
21:35No comments

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Yêu và được yêu

Yêu và được yêu ai đó là hương vị của cuộc sống đem lại. Hãy biết trân trọng bản thân mình hơn để biến những cảm xúc đó như gia vị cuộc sống, đừng để nó tồn tại trong những suy nghĩ tiêu cực của bạn!

Yêu và được yêu


......HÃY NHỚ......
- Được sống... Là một ân điển...
- Được yêu... Là một hạnh phúc...
- Nên sống với một tốc độ vừa phải nhưng sống thật...
- Yêu một ai đó chậm rãi nhưng bền lâu...
.......BỞI......
* Giữa một thế giới 7 tỷ người!
- 2 người gặp được nhau...:)~
- Và yêu nhau... :>"
- Đó gọi là duyên... :)*
* Cho nên đừng nên đánh mất những thứ tốt đẹp nhất khi mình đang có...!
........VÌ.......
- Tình cảm giống như 1 cơn gió...
- Đến chậm rãi và ra đi rất nhanh, nhưng sẽ bất ngờ quay trở lại.
- Nó dạy ta biết cách trân trọng & giữ gìn những tình cảm mà mình đang có.
* Đừng để khi mất đi rồi mới hiểu nó thật sự quan trọng...
* Đừng để khi yêu thương tan vỡ mới tìm cách hàn gắn thì đã quá muộn màng...
.......MỖI NGÀY.......
- Hãy dành cho nhau 1 ít quan tâm... để ta luôn thấy ta ko bỏ mặc nhau!
- Dành cho nhau 1 ít nhớ nhung... để thấy rằng ta luôn có nhau!
- Dành cho nhau 1 ít yêu thương... để ta thấy rằng ta luôn trong tim của nhau!
~ Mỗi ngày một ít thôi...Nhưng sẽ đong đầy theo thời gian —♥!!
20:34No comments

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Lớn lên để thấy mình thật nhỏ bé

Đã có lúc ta luôn tự hỏi ta lớn lên để làm gì nhưng rồi khi cuộc sống trôi đi ta cảm nhận được và tự trả lời vì sao ta lớn lên! Rồi ta thấy mình thật nhỏ bé giữa cái thế giới này! Thể xác ta lớn lên nhưng tâm hồn ta lại bị bó hẹp dần bởi những nỗi lo của cuộc sống thay vì những ngày hồn nhiên mộng mơ tuổi học trò...

Lớn lên để thấy mình thật nhỏ bé


Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông…

Nhớ lúc bé, rồi khi còn đi học, lúc nào cũng mong được chóng lớn, lớn để làm những việc mình thích, để thực hiện những ước mơ của mình, để mọi người tôn trọng ý kiến của mình, được tự chứng tỏ mình,… và còn hàng tỉ lý do khác cho ước mơ được mau lớn…

19 tuổi, tuổi chưa là người lớn hoàn toàn, nhưng cũng chẳng là trẻ con nữa. Bước những bước chân đầu tiên vào đời, cái tuổi tự mình làm chủ cuộc sống, cũng có thể gọi một phần nào đó là “lớn”, đã biết tự sắp xếp, tự chịu trách nhiệm cuộc sống cho mình, mới thấy “lớn” không như những mong ước ngày bé.

Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình.

“Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.

Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ.

“Lớn” là ta mất đi sự thoải mái trong tâm hồn, để từng ngày trôi qua, người ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.

Lớn lên để thấy mình thật nhỏ bé

Người ta đã “lớn” khi nhìn cuộc sống bằng con mắt thực tế hơn, không còn mơ mộng những ước mơ cao đẹp như ngày trước. Khi “lớn” ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, cho những công việc của buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, cho những việc của hôm nay, ngày mai, tuần này, tuần sau. Đâu còn những giờ phút ngẩn ngơ bên sân trường mơ một tương lai thật đẹp, một tương lai mà chỉ có những ước mơ về một cuộc sống dễ dàng.

“Lớn” để biết lo lắng nhiều hơn cho người thân, bạn bè.

“Lớn” là phải biết cho nhiều hơn là nhận, cho đi những tình cảm yêu thương của mình đến người xung quanh, không còn vô tư nhận về những sự quan tâm của bố mẹ, bạn bè mà không nghĩ đến sự đáp trả.

“Lớn” là khi người ta biết xấu hổ về những thất bại, biết tự hào với những thành công, biết cuộc sống còn những điều chưa tốt, biết tìm cho mình một cuộc sống thật tốt.

“Lớn” để ta hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt được những điều mong muốn phải cố gắng rất nhiều, cuộc sống không là một món quà tặng mà nó là sự cố gắng hết mình để nhận lấy.

Và khi đã “lớn”, ta mới hiểu rằng khi ta lớn lên hằng ngày là thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, nhận biết rằng cuộc đời là những sự ly tan, không có gì là mãi mãi.

Khi ta “lớn” ta mới hiểu những niềm hạnh phúc của tuổi thơ quí giá biết nhường nào và biết tiếc nuối những gì đã qua.

“Lớn” để ta cảm nhận rõ ràng nhất tình cảm mọi người dành cho mình, đó không chỉ có sự yêu thương mà còn có cả những sự ganh ghét, sự khinh thường, sự dối trá. Tất cả như thử thách mà mỗi người phải vượt qua trên con đường của mình và đôi lúc ta tưởng chừng không vượt qua được để qua mỗi thử thách lại thấy mình lớn hơn và trưởng thành hơn.

“Lớn” là xa rời tuổi thơ, tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, từ đó thấy cuộc sống này không hề đơn giản mà trái lại còn nhiều những nỗi buồn, những sự thất bại và còn đó cả những nỗi đau.

19 tuổi, liệu như vậy đã lớn chưa?

Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông…

Vậy người ta lớn để làm gì…?
19:58No comments

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Góc cạnh cuộc sống

Cuộc sống là hình vuông. Tình bạn là hình tam giác. Tình yêu là hình tròn. Cuộc sống chúng ta luôn có những góc cạnh khác nhau. Cuộc sống là hình vuông bởi vì nó có 4 cạnh: yêu, ghét và vui, buồn. Chúng lần lượt song song nhau và không bao giờ thiếu nhau đc...

Tình bạn là hình tam giác bởi vì nó có 3 cạnh: yêu thương, chung thủy và cảm thông. Chúng lần lượt nối với nhau và không bao giờ tách rời ...

Tình yêu là hình tròn bởi vì tình yêu không bao giờ có bắt đầu và kết thúc, bạn cứ đi và đến một ngày, bạn sẽ phải quay trở lại nơi mà bạn bắt đầu...

Đừng để cuộc sống của bạn thiếu một góc cạnh nào...

Góc cạnh cuộc sống


Một hạt cát có thể cuốn trôi vì sóng biển...

Một hạt mưa có thể vỡ tan vì lòng đất...

Một chiếc lá có thể rời cành vì cơn gió...

Một ngôi sao có thể vụt tắt vì mây đêm...

Một vạt nắng có thể dịu dàng vì hoàng hôn...

Một trái tim có thể ngừng nhịp vì yêu thương...

Mọi thứ có thể bắt đầu và mọi thứ có thể sẽ kết thúc...
19:38No comments

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Trò chơi cuộc đời

Cuộc đời con người như trò chơi trốn tìm, ta càng kiếm tìm điều gì thì nó càng ẩn đi nhưng hãy vững lòng. Hãy sống bằng cả niềm tin và ý chí để thay đổi cuộc sống của bạn tươi đẹp lên từng ngày. Cuộc đời này sống được bao lâu mà ta không biết giữ và trân trọng. Hãy làm cho từng ngày trôi qua đi mà bạn không cảm thấy hối tiếc -  một ngày ý nghĩa với bạn!

Trò chơi cuộc đời


Ngày còn bé, tình yêu thường đến bên ta rất dễ dàng. Ta có thể thấy ái mộ trước một cậu bé biết chơi bóng rổ, ta có thể hằng đêm mơ tưởng mái tóc thơm mùi hoa nhài của cô bé nhà hàng xóm.

Ta thích, ta yêu, rồi ta tự huyễn, tự thất vọng trong cái mớ tình cảm hỗn độn trong mình. Ta thấy mọi thứ thật đơn giản, vì ta không hề muốn cảnh giác với tình yêu và trái tim ta cũng vì thế mà luôn tồn tại nhiều chỗ trống để lấp đầy…

Thế nhưng, khi lớn lên, theo thời gian, cuộc sống khẽ khàng trở mình khiến ta bắt đầu e ngại.Ta ngại yêu, ngại mơ, ngại sống, chỉ thích tính toán, chỉ thích quẩn quanh, chỉ thích mọi thứ trở nên dễ dàng y như những ngày còn thơ ấu, dù biết rằng điều đó là không thể. Ta khóc nhiều hơn, cười nhiều hơn. Rồi khi tình yêu đến bên ta, thì con tim ta đã bị lấp đầy bởi nỗi đau mất rồi…

Bạn ạ!

Tôi thích cái sự ngờ nghệch, ngốc ngếch, ngông nghênh của tuổi trẻ. Vì ta chỉ được sống có một lần, không có nhiều “mạng” thay thế như trò chơi Mario mà hồi còn bé xíu hay nghịch, nên còn ngại ngần gì. Cho và nhận, được và mất, yêu và đau, tất cả chỉ như những “gia vị” của trò chơi mang tên “Cuộc Đời” mà thôi.

Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui…

Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi…

Cuộc sống sẽ trở nên thật nhạt nhẽo nếu không có tình yêu. Dù cho ta chưa may mắn được thần tình yêu để mắt đến, thì sớm muộn gì chuyện đó cũng sẽ xảy ra. Có những tình yêu bền vững kéo dài, nhưng cũng có những tình yêu chỉ khẽ thoáng quá, như một sự chân thành ngắn hạn, dễ đến rồi lại dễ đi.

“Trong đời, chỉ có một điều tệ hại hơn thất bại, đó là không dám thực hiện”, Franklin Roosevelt, vị tổng thống thứ 32 của Mỹ đã từng nói như thế. Thành công trong công việc và tình yêu, vốn là điều mà bất kì ai cũng đều theo đuổi. Vì vậy, hãy xem tình yêu như một đích đến thành công mà bạn cần phải đạt được trong đời. Không ai có thể sống mà không có tình yêu, và cho dù có sống được, thì tất cả cũng chỉ giống như hạt giống bị gieo nơi đất trồng xói mòn. Hãy nói yêu, đừng ngập ngừng, đừng sợ hãi, đừng sợ trái tim mình bị tổn thương bởi những suy nghĩ ngăn chặn, vì có những điều, một khi giấu kín thì sẽ không còn lối nào thoát ra…

Tình thân giữa gia đình, tình “bằng hữu” giữa bạn bè, tình cảm đầy thi vị giữa nam và nữ… Suy cho cùng, cũng là mang tên tình yêu. Vì ta chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời, bạn tôi nhé!
20:40No comments

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Cách nhìn về thành bại

Thất bại hay thành công của bạn nằm chính trong suy nghĩ của bạn. Nếu bạn tin bạn có thể làm được thì bạn sẽ vạch ra mục tiêu và cố gắng làm để đạt được mục tiêu đó và bạn sẽ thành công. Ngược lại, ngay trong tư tưởng bạn đã hình thành suy nghĩ mình không làm được thì bạn sẽ không có mục đích và không có cố gắng nỗ lực phấn đấu- Bạn đã thất bại chính bản thân mình!

Cách nhìn về thành bại


Thành bại của con người nằm ở chỗ họ nhìn nhận thế giới và xác định chỗ đứng của mình như thế nào. Nếu bạn có những suy nghĩ tích cực, thế giới theo cách nhìn của bạn sẽ là điểm tựa tốt nhất để bạn hoàn thiện bản thân. Nếu bạn có những suy nghĩ tiêu cực và thái độ ỷ lại, thế giới theo cách nhìn của bạn chỉ có thể là vốn liếng để bạn tiêu xài phung phí. Những người luôn nhìn thấy và nắm bắt cơ hội ở bất cứ nơi nào thì rất ít khi thất bại. Bạn sẽ hiểu rõ hơn qua câu chuyện ngắn này:

Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe người xung quanh bàn luận rằng: Người Thượng Hải khôn ngoan lắm, người nơi khác đến hỏi đường, họ cũng thu lệ phí. Còn người Bắc Kinh thì thật thà chất phác, thấy ai không có cái ăn, không những họ cho bánh bao mà còn cho cả quần áo cũ nữa.

Người trước đây muốn đi Bắc Kinh nghĩ bụng, Thượng Hải hay hơn, chỉ đường cho người khác cũng có thể được kiếm tiền, thế thì chẳng có việc gì là không kiếm được tiền cả. May quá mình vẫn chưa lên tàu, nếu không đã đánh mất một cơ hội làm giàu.

Người trước đây muốn đi Thượng Hải nghĩ bụng, Bắc Kinh hay hơn, không kiếm được tiền cũng không bị chết đói. May mà mình vẫn chưa lên tàu đi Thượng Hải.

Thế là, họ gặp nhau tại quầy trả vé, người trước đây muốn đi Bắc Kinh đổi vé đi Thượng Hải, người muốn đi Thượng Hải đổi vé đi Bắc Kinh.

Cách nhìn về thành bại

Người đi Bắc Kinh nhận thấy rằng, Bắc Kinh thật là tuyệt vời. Tháng đầu tiên, anh ta không phải làm gì cả,nhưng vẫn không bị đói. Không những anh ấy có thể uống nước lọc miễn phí trong đại sảnh của những nhà hàng lớn, mà còn được ăn các món miễn phí trong các siêu thị.

Người đi Thượng Hải phát hiện rằng. Thượng Hải quả là một thành phố có thể kiếm được nhiều tiền. Làm việc gì cũng có thể kiếm ra tiền. Chỉ đường cho người khác cũng có thể kiếm được tiền, bưng một chậu nước cho người khác rửa mặt cũng có thể kiếm được tiền. Chỉ cần chịu khó động não một chút, rồi chịu khó lao động là có thể kiếm được nhiều tiền.

Dựa vào kinh nghiệm và sự hiểu biết của mình đối với đất trồng, người đi Thượng Hải ra vùng ngoại ô lấy những bao đất, trộn lẫn với lá cây và cát, để bán (dưới danh nghĩa là đất trồng cây cảnh) cho người những người Thượng Hải yêu hoa mà chưa nhìn thấy đất trồng hoa bao giờ. Ngày đầu tiên, ông đi đi lại lại giữa thành phố và vùng ngoại ô tổng cộng 6 lần, kiếm được 50 nhân dân tệ.

Một năm sau, nhờ vào loại “đất trồng cây cảnh” ấy, ông đã có một cửa hàng nho nhỏ. Sau nhiền năm đi lại trong các ngõ hẻm, ông nhận thấy: một số cửa hàng tuy được quét dọn sạch sẽ như chùi, nhưng biển hiệu lại rất dơ bẩn. Dò hỏi, ông mới được biết, đó là do những công ty vệ sinh chỉ chịu trách nhiệm lau chùi sàn nhà, mà không chịu trách nhiệm lau chùi bảng hiệu. Thế là, ông thành lập một công ty chuyên lau chùi bảng hiệu. Đến nay, công ty của ông có hơn 150 người, công việc làm ăn cũng được mở rộng từ Thượng Hải đến Hàng Châu và Nam Kinh.

Sau đó, ông đi tàu lên Bắc Kinh khảo sát tiềm năng của dịch vụ vệ sinh ở đây. Khi đến ga Bắc Kinh, ông thấy một người nhặt rác thò đầu vào toa giường mềm, xin vỏ lon bia. Khi ông đưa vỏ lon bia cho người đó, họ mới giật mình nhận ra nhau, hoá ra, 5 năm trước đây, họ từng đổi vé cho nhau.

15:51No comments

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Nền văn hóa lạ

Nền văn hóa "lạ" ở đây chúng tôi nói đến không phải là nghĩa tiêu cực, mà đó là nền văn hóa rất độc đáo trong văn hóa người Nhật. Đó là những phong cách "lạ" và khác biệt của người Nhật mà các nước khác cần học hỏi: "Trung thực, no noise, nhân bản, bình đẳng", và có lẽ vì thế mà nét độc đáo này luôn được các thương nhân đặt lên hàng đầu trong kinh doanh để phát triển bền vững hơn!

Nền văn hóa "lạ"


1./ Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.

Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những "mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.

Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ "ăn cắp vặt" gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.

2./ “No noise” - không ồn
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.

Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.

Nền văn hóa "lạ"
3./ Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.

4./ Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.

Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.

Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.

Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.
19:42No comments

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Nhựa sống

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình. Hãy trân trọng những thứ quý giá mà cuộc sống đã ban tặng cho mỗi con người để tạo một cuộc đời thật ý nghĩa để không phải ân hận khi đã muộn!


Nhựa sống


SỨC KHỎE:

Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

THỜI GIAN:

Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

TIỀN BẠC:

Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

TUỔI TRẺ:

Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

KHÔNG ĐỌC SÁCH

Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

CƠ HỘI:

Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

NHAN SẮC:

Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

SỐNG ĐỘC THÂN:

Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

KHÔNG ĐI DU LỊCH:

Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

KHÔNG HỌC TẬP

Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!
19:07No comments

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

Đừng hành động khi đang giận dữ

Hành động khi đang giận dữ sẽ làm cho người ta trở nên nóng vội và suy nghĩ không chín chắn khi đưa ra quyết định nào đó, vì thế đừng hành động khi đang giận dữ, hãy bình tĩnh rồi giải quyết!

Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.

Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”

Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.

Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”

Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.

“Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”

Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn.



Đừng hành động khi đang giận dữ

Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường.

Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”

Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn.

Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.

Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”

Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”

Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai.

“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.

“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”
05:26No comments

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Tình yêu nơi đâu!

Ai trong đời cũng có tình yêu và những kỷ niệm theo nó, tình yêu không phải lúc nào cũng đẹp nhưng mỗi câu chuyện, mỗi cảm xúc là một lần thăng trầm thay đổi trong cuộc đời, quan trọng là chúng ta nhìn nhận nó như thế nào! Có muôn vàn ngã rẽ, nhưng ngã rẽ nào cũng sẽ mang dáng dấp yêu thương.

Tình yêu nơi đâu!


Nếu bạn nói tình yêu là chỉ có tổn thương, tình yêu là lãng phí thời gian, tình yêu là một thứ khó nắm bắt nhưng lại dễ tuột mất, và tình yêu từa tựa như đồ vật được biến ra từ chiếc đũa phép, chớp mắt một cái là có thể thay đổi. Bạn không muốn yêu, bạn sợ hãi và né tránh tình yêu, bạn không muốn chuốc lấy những vết thương khoác lên người.

Nhưng kỳ thực, ở đời này, ai cũng nên có một tình yêu. Dù đau khổ nhưng sẽ khắc cốt ghi tâm, dù lỡ dở nhưng trở thành câu chuyện cuộc đời thật ý nghĩa, dù có thể tan vỡ nhưng chí ít vẫn sẽ giữ lại quá khứ yêu thương, dù khi trái tim nguội lạnh thì vẫn còn đó cảm giác hạnh phúc.

Không có tình yêu, thật sự khổ lắm! Không phải là sự triền miên đi về lẻ bóng, mà là sự cô đơn bắt đầu men theo đó mà bám rễ trong lòng. Những phút tĩnh lặng nghe thấy tiếng trái tim mệt mỏi, đâu đây là tiếng tự an ủi nghĩ thôi cũng thấy xót xa. Người ta cô đơn vì người ta không tìm thấy chỗ bấu víu tâm trạng, cũng giống như một sáng mở mắt dậy chẳng tìm thấy động lực sống tiếp. Mọi thứ trách nhiệm đổ lên đầu bất giác khiến tinh thần mỏi mệt, chỉ mong nhận được một lời an ủi, động viên.

Đôi khi, một hình bóng xa lạ bước vào cuộc sống sẽ khiến chúng ta cảm thấy cảm xúc được nương tựa, chỉ cần được yêu thôi đã là hạnh phúc tròn đầy.

Những người trưởng thành, thường đến một lúc nào đó bỗng cảm thấy khao khát yêu thương. Cũng giống như người về già vẫn hay hoài niệm chuyện cũ, nhắc lại cuộc đời, thì chúng ta cần những rung động nhẹ nhàng để cuộc sống thêm ý nghĩa.

Tất nhiên, không yêu cũng chẳng sao, nhưng không yêu, thì sẽ rất...

Tình yêu cũng như một loại gia vị, không có nó, hoàn toàn có thể thay thế bằng những loại gia vị khác. Chúng ta vẫn sống cùng với mục tiêu và lý tưởng, vẫn sống bởi vì những trách nhiệm phải gánh, vẫn chạy thục mạng trong guồng quay chật hẹp chỉ có 24 tiếng, và đôi khi vẫn giằng co bởi vô vàn nhưng thứ khác xuất hiện trong cuộc đời.

Tình yêu nơi đâu!

Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu là một thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất, sau tất cả những gì còn lại, những gì mãi mãi rời khỏi, và những gì vĩnh viễn không thể có được.

Đó là lý do, ai cũng nên có một tình yêu. Dẫu cho câu chuyện tình sẽ chẳng giống như cổ tích, sẽ ra đi và để lại những dấu tích khó xóa sạch. Nhưng, nên có một tình yêu, để cảm nhận cuộc sống này bằng con mắt của người biết yêu và được yêu. Khi ấy chúng ta mới có thể phát hiện, hóa ra có những thứ khác biệt quá nhiều so với thuở chúng ta còn đơn độc.

Một chút quan tâm, một chút ngọt ngào, một chút hy sinh, một chút bao dung, một chút chiều chuộng, một chút dỗi hờn, một chút mâu thuẫn, một chút cãi vã. Nghe tưởng như vô giá trị, nhưng chính là thứ hạnh phúc giản đơn nhất trên đời.

Đừng tìm cách khước từ yêu thương, nếu như có thể. Bởi ai cũng cần có một tình yêu.

Để hạnh phúc, để trưởng thành, để tìm thấy con người thật của chính mình thông qua một hình bóng khác, để chia sẻ sự quan tâm đầy ý nghĩa, để dành lại một chút hoài niệm!

Có muôn vàn ngã rẽ, nhưng ngã rẽ nào cũng sẽ mang dáng dấp yêu thương.
04:34No comments

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Làm sao để tăng sức hút


Để thu hút ánh mắt từ phía mọi người thì những cử chỉ nhỏ của chúng ta cũng tạo ấn tượng cho người đối diện. Để tạo ấn tượng tốt trong mắt mọi người chúng ta nên làm gì? Câu hỏi mà nhiều người muốn tìm lời giải đáp. Dưới đây là 10 thói quen giúp bạn luôn trở thành người cuốn hút đặc biệt:

Làm sao để tăng sức hút


1. Nghe nhiều hơn nói

Nhìn vào mắt người đối diện, mỉm cười, gật đầu… đó là những phản ứng giao tiếp không dùng lời nói. Đôi khi, những cử chỉ này cũng đủ khiến người đối diện cảm thấy rằng họ quan trọng.

Khi nói, đừng đưa ra quá nhiều lời khuyên trừ phi bạn được đề nghị. Thay vì khuyên nhủ người khác, chăm chú lắng nghe cho thấy bạn quan tâm đến người đối diện nhiều hơn, bởi thường khi khuyên người khác là bạn hướng cuộc đối thoại nói về chính mình, hơn là về người bạn giao tiếp.

Nếu bạn không tin? Thử nghĩ xem khi bạn nói: “Với tôi, tôi sẽ làm như thế này…”, đó là nói về bạn hay về người đối diện? Chỉ nói khi nào bạn có điều quan trọng cần chia sẻ, và hãy luôn nhớ rằng “điều quan trọng” này có ý nghĩa với người khác, không phải với bản thân bạn.

2. Lắng nghe không kén chọn

Chắc hẳn, bạn từng gặp một số người không muốn nghe bất kỳ lời nói nào của những ai mà họ cảm thấy thấp kém hơn họ. Bạn nói chuyện với người khác, chắc chắn rồi, nhưng có khả năng lời nói của bạn cũng giống như cành cây rơi trong rừng vắng nếu người đối diện không lắng nghe.

Những người giàu sức cuốn hút luôn lắng nghe chăm chú lời nói của tất cả mọi người, họ khiến tất cả chúng ta, không phân biệt cấp bậc hay địa vị xã hội, như có điểm chung cùng chia sẻ với họ. Lý do thật đơn giản: chúng ta đều là con người.

3. Không chú ý đến những vật dụng cá nhân khi nói chuyện

Đừng xem điện thoại của bạn hay nhìn vào màn hình máy vi tính khi giao tiếp với người đối diện. Đừng tập trung, dù chỉ một giây, vào bất cứ thứ gì khác ngoài người trước mặt bạn.

Bạn sẽ không bao giờ kết nối với mọi người nếu cứ luôn bận rộn với đồ đạc của mình. Sự tập trung chú ý của bạn là chính là một món quà. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể trao tặng món quà này. Chỉ riêng điều này thôi cũng đủ khiến người khác muốn được gần bạn và ghi nhớ bạn.

4. Cho trước khi nhận, và có thể là không mong được báo đáp

Đừng nghĩ về những gì bạn có thể nhận được. Hãy chú ý đến những điều mà mình có thể mang lại được cho người khác. Cho đi là cách duy nhất để thiết lập mối tương tác thật sự, sau đó là mối quan hệ. Hướng sự tập trung đến việc bạn có thể nhận được gì, dù chỉ một lúc hay trong giây lát, chỉ khiến người khác thấy rằng bạn mới là điều quan trọng.

5. Không tự đề cao bản thân

Những người bị ấn tượng bởi vẻ ngoài giả tạo, tự phụ, hay tự đề cao bản thân, chính họ là những người như vậy.

Có những người không bị ấn tượng bởi những điều như thế. Chúng ta cảm thấy khó chịu, muốn lánh xa và không thoải mái trước những điều như vậy. Chúng ta ghét những người như thế ngay khi họ bước vào phòng.

6. Trân trọng mọi người

Bạn đã biết mình hiểu được gì. Bạn biết ý kiến và quan điểm của mình. Những điều đó không quan trọng nữa, vì nó đã là của bạn. Bạn sẽ không học được gì nếu chỉ nghe từ bản thân.

Bạn có thể không biết những điều người khác biết, và bất kể cá nhân nào, không quan trọng họ là ai, có thể biết những điều bạn không biết. Chính điều này khiến người khác trở nên quan trọng hơn bạn, bởi vì họ có những điều mà bạn có thể học hỏi.

7. Hướng sự chú ý đến người khác

Sẽ không có lời khen nào là đủ. Hãy nói với đồng nghiệp của bạn họ đã làm tốt như thế nào. Nhưng nếu bạn không biết điều đó, thì bạn nên nhận lỗi về mình, đó là trách nhiệm của bạn nên tìm hiểu trước vấn đề.

Người ta không chỉ cảm kích lời khen của bạn, còn cảm kích việc bạn quan tâm tìm hiểu người khác đã đạt được thành tích gì. Chắc chắn người đó sẽ cảm thấy mình tài giỏi và quan trọng hơn rất nhiều.

8. Luôn chọn lọc lời nói

Những lời bạn thốt ra luôn ảnh hưởng đến thái độ của người khác. Ví dụ: bạn không cần phải đến cuộc họp nhưng bạn cần đến gặp gỡ với mọi người. Bạn không cần phải thuyết trình trước khách hàng mới tuy nhiên bạn cần chia sẻ những ý tưởng tuyệt vời của mình. Bạn không phải đến câu lạc bộ thể dục, mặt khác bạn cần vận động để có sức khỏe và hình thể tốt hơn. Bạn không cần phải phỏng vấn ứng viên nhưng bạn cần chọn lựa nhân tài cho đội ngũ của mình.

Chúng ta luôn muốn kết giao với những người vui vẻ, sôi nổi, tràn đầy nhựa sống. Những từ ngữ bạn dùng có thể giúp người khác cảm thấy phấn chấn hơn, và khi bạn khiến người khác thấy vui, bạn cũng sẽ vui lây.

9. Không bàn tán những thất bại của người khác

Phải thừa nhận rằng tất cả mọi người đều thích chuyện phiếm. Chúng ta đều thích nghe những câu chuyện có đôi chút gièm pha.

Vấn đề là, chúng ta không thích, và chắn chắc là không tôn trọng những người hay buôn chuyện. Vì thế, đừng cười cợt người khác. Nếu bạn làm thế, những người xung quanh bạn sẽ đặt dấu chấm hỏi: "Liệu bạn có nói xấu họ hay không?".

10. Tuy nhiên, luôn sẵn lòng thừa nhận thất bại của mình

Người ta thường nghĩ những người thành công rực rỡ có sức cuốn hút đặc biệt, đó là vì họ thành công. Sự thành đạt của họ dường như tạo ra một hiệu ứng lan tỏa như một vầng quang chói sáng vậy.

Từ khóa ở đây là “dường như”. Bạn không nhất thiết phải cực kỳ thành công mới có thể cuốn hút người khác. Nếu cào đi lớp vỏ ngoài chói sáng, nhiều người thành công cũng sẽ nhạt nhòa như những viên đá cuội.

Nhưng bạn cần phải thực sự chân thật mới có thể cuốn hút người khác. Hãy khiêm nhường, chia sẻ những thất bại của mình, thành thật thừa nhận những sai sót. Hãy là một câu chuyện có thể cảnh tỉnh người khác. Và hãy biết cười chính bản thân mình.

Trong khi không nên cười cợt người khác, bạn có thể tự cười mình. Mọi người sẽ không cợt nhả bạn, họ sẽ phá lên cười vui vẻ cùng với bạn. Họ sẽ thích bạn vì điều đó, và họ sẽ còn muốn vây quanh bạn nhiều hơn nữa.
03:28No comments

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Bài học cho cuộc sống

Cuộc sống là những trải nghiệm sâu sắc trên con đường ta đi và thành quả là những bài học ta rút ra từ cuộc sống đó, mọi thăng trầm cảm xúc của cuộc đời đều cho ta lớn lên theo thời gian và suy nghĩ trưởng thành hơn. Hãy cùng chiêm nghiệm lại những bài học mà ta đã rút ra từ cuộc sống!

Bài học cho cuộc sống


1. Thiên đường và Địa ngục

Một người đàn ông chết đi, và vì anh là một người tốt nên được lên Thiên đường. Thánh Peter đứng ở cổng Thiên đường chào đón anh. “Xin chào mừng! Con có thể bước vào Thiên đường ngay bây giờ, nhưng vì con đã sống rất tốt nên con được phép xuống Địa ngục trước để so sánh hai nơi nếu con muốn” – Thánh Peter nói.

Người đàn ông khá tò mò và nói “tại sao lại không chứ?” Anh bước xuống Địa ngục, nơi mà cánh cửa đã mở sẵn.

Phía sau cánh cửa, anh nhìn thấy rất nhiều người đang ngồi xung quanh những chiếc bàn đầy đồ ăn ngon lành. Nhưng họ rất buồn bã và đau khổ, bởi vì họ chỉ có những chiếc dao và nĩa dài quá tầm tay. Vì thế, họ không thể đưa được một chút thức ăn nào vào miệng.

Người đàn ông quay trở lại Thiên đường và nói với Thánh Peter: “Chà, con rất vui khi được lên Thiên đường. Địa ngục đúng là một hình phạt”.

“Chào mừng tới Thiên đường” – Thánh Peter nói. Khi người đàn ông bước vào Thiên đường, anh ta thấy gì? Anh lại thấy rất nhiều người đang ngồi xung quanh những chiếc bàn đầy đồ ăn ngon, cũng giống như dưới Địa ngục.

Họ cũng có những chiếc dao và nĩa dài quá tầm tay. Nhưng trên Thiên đường, mọi người không than khóc và chửi rủa, bởi vì họ đang đút thức ăn cho nhau. “Thử món này đi” – họ cười nói vui vẻ. “Cả món này nữa”, họ đã rất vui vẻ cùng nhau.

Bài học: Hạnh phúc là khi mang lại hạnh phúc cho người khác. Đừng ích kỷ, mà hãy quan tâm tới người khác, bạn cũng sẽ nhận được sự quan tâm từ họ.

2. Hai hạt giống
Bài học cho cuộc sống

Hai hạt giống nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ.

Hạt giống thứ nhất nói: “Tôi muốn lớn lên! Tôi muốn rễ đâm sâu vào trong lòng đất, lộc đâm xuyên lên mặt đất… Tôi muốn đâm chồi nảy lộc để báo hiệu mùa xuân tới…. Tôi muốn cảm nhận được sự ấm áp của Mặt trời và hứng trọn những giọt sương mai đọng trên cánh hoa…”

Và hạt giống thứ nhất được lớn lên như đúng ý nguyện.

Hạt giống thứ hai nói “Chà, nếu tôi đâm rễ xuống lòng đấy, tôi không biết mình sẽ gặp phải những thứ gì trong bóng tối. Nếu tôi đâm chồi lên mặt đất rắn chắc, những nhánh mầm non nớt của tôi có thể bị hỏng… Nếu tôi đâm chồi rồi bị một con ốc sên ăn mất thì sao? Nếu tôi nở hoa, một đứa trẻ có thể tiện tay hái hoa. Không, tốt hơn là cứ đợi đến khi nào an toàn”.

Và hạt giống thứ hai cứ chờ đợi như ý muốn.

Vào một sáng mùa xuân, một con gà mái đi loanh quanh trên mảnh đất. Nó tìm thấy hạt giống đang nằm đợi và nhanh chóng ăn mất.



16:49No comments

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Nắng ấm mùa đông

Khi đông về người ta lại mênh mang thứ cảm xúc mơ hồ, chẳng rõ là vui buồn chỉ biết cái cô đơn cứ chòng chành trong suy nghĩ. Bao người mạnh mẽ, bản lĩnh nhường ấy cũng nhu mì bé nhỏ trước mùa đông. Chỉ là chớm đông thôi mà, nên hãy giữ tâm mình khoan run rẩy. Đông lạnh nhưng hãy sưởi ấm trái tim mình để hơi thở ấy vẫn luôn ấm áp đón chào cuộc sống!
---

Nắng ấm mùa đông
Thế là mùa thu cũng tiếc nuối đi qua khi những chiếc lá thôi rơi xuống mặt đường. Mặt trời bắt đầu lên muộn, vài tia nắng yếu ớt vắt lửng lơ nơi bậu cửa. Mùa đông len lỏi trở về trong cơn gió chuyển mùa hanh hao.

Bất giác, em nghe cái trở mình khe khẽ của đất trời. Trời ủ mây nên xám xịt, ủ rủ như ngày nắng tắt. Trên những tàng cây lá thôi xào xạc, rụng vàng héo úa. Những trái bàng già rơi lộp độp khi cơn gió khẽ đưa mình lướt qua.

Tiết trời bây giờ chưa đủ lạnh khiến người ta phải chui trong khăn áo dày cộm nhưng hễ ra đường lại nghe mẹ nhắc nhở khoác thêm chiếc áo, gió giao mùa nhẹ thôi nhưng dễ cảm không chừng. Thương ba bắt đầu sụt sùi vì căn bệnh viêm xoang đáng ghét, cơ thể cũng thành cái máy dự báo thời tiết mỗi khi chuyển mùa.

Mẹ bắt đầu soạn sửa chăn ấm, chuẩn bị cho ngày đông giá. Lại đoán già đoán non, không biết năm nay đông có lạnh hơn năm ngoái. Mấy cô em gái rủ nhau dạo phố, mái tóc dài thả nhẹ, yêu kiều hờ hững bờ vai.

Mới hơn năm giờ chiều mà mặt trời đã đi ngủ. Đàn chim vội vã về tổ, người cuống quýt trở về tổ ấm quây quần bên mâm cơm. Hình như trời bắt đầu lạnh, con người ta lại có ý thức cần phải bên nhau.

Chập tối, bạn và em rủ nhau dạo phố. Đêm về, lớp sương mỏng tang bay nhè nhẹ, lạnh se sắt. Ngang qua đoạn nào đó, em nghe lòng mình lắng lại khi bắt gặp quỳnh hương nhà ai vừa chớm nở, hương dìu dịu, thanh tao. Một vài ngôi nhà đóng cửa lặng lẽ ngủ sớm. Tình nhân trên đường ôm chặt lấy nhau. Trời độ này, ngọt ấm sao cho những yêu thương chân thành ấy.

Thành phố bây giờ có lẽ cũng đã vào đông. Nhớ nhiều năm về trước, em từng đắm mình trong cái chớm đông ở đó biết bao, những buồn những vui rồi cũng ở lại cùng mùa.

Nắng ấm mùa đông

Phố bây giờ hẳn đã ấm lên bởi những hàng khoai lang nướng, bắp nướng nghi ngút khói. Bạn bảo, thật thú vị khi rón rén cầm củ khoai nóng hổi trên tay, rồi hít hà vị đồng quê quen thuộc.

Ngày nhỏ, cứ mỗi lần mẹ nấu cơm, em cũng giấu mẹ vùi một củ khoai trong bếp lửa, khoai chín tỏa mùi thơm chẳng thể nào giấu nổi. Nghe mẹ cười bao dung, nướng cho hai chị em mấy củ khoai to, ăn no quên cả cơm.

Các quầy hàng ở chợ đã bắt đầu bán len, phố bỗng rực rỡ bởi bao màu sắc tươi vui của đồ len, áo ấm. Ngày xưa, cứ độ này, em và bạn lại chen chúc nhau ở hàng len để chọn len, chọn màu. Rồi đêm ngày hì hụi, cắm cúi đan móc đủ cho mỗi người yêu thương một cái.

Chớm đông, bỗng dưng thấy ấm áp vô cùng khi có người hỏi nhẹ “lạnh không em”. Rồi cười nhẹ bẫng khi nhận ra đông này có thể lạnh nhưng lòng đã ấm hơn nhiều. Hóa ra lạnh ấm gì cũng bởi thiếu đủ một bàn tay. Vui buồn gì cũng bởi lòng nặng nề trầm tư hay thanh thản yên bình.

Đêm ít sao, tìm mãi cũng chẳng thấy một vì sao nào đang trốn. Thảng hoặc, tiếng côn trùng văng vẳng, ri rả đều đặn như một bản nhạc không lời. Cứ như mùa ở lại, mùa đi cũng đều đặn lắm nhưng người ta ngỡ vội quá chừng.

Bỗng nhiên, thèm được ôm chú gấu bông to sụ rồi mân mê trang sách cả đêm, để sáng mai ngủ nướng quên thì giờ. Người ta sẽ thèm khát nhiều lắm, nhưng thèm nhất là hơi ấm thương yêu để khỏa lấp những cái lạnh thấu da thấu thịt đang về.

Bạn lại buồn, bởi thấy rét lên ở phía bờ tim đang trống trải nơi kia. Đường dài thăm thẳm quá, mới chớm đông thôi mà đã muốn đông tàn vì cảm giác cô đơn bắt đầu cựa quẫy.
02:37No comments

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Học cách mỉm cười với cuộc sống

Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định…Quay trở về với cậu của ngày hôm qua, tươi vui, trong sáng và đầy sức sống của cô gái tuổi đôi mươi nhé, được không?…

Học cách mỉm cười với cuộc sống
Dạo này tớ thấy cậu gầy đi nhiều, dù cậu vẫn tươi cười và nói huyên thuyên, nhưng tớ cảm nhận rằng cậu đang có tâm sự, chẳng qua cậu đang cố ép mình vui trước mặt mọi người thôi.

Có lẽ cậu sợ mọi người biết cậu đang buồn phải không? Cậu không muốn ai thương hại mình! Đừng che giấu những nỗi buồn của mình bằng những cảm xúc không có thật!

Cậu, dạo này mất ngủ triền miên, đêm online rất khuya ngồi trước máy mà chẳng biết phải làm gì, cứ nhìn như thế, cứ gõ những dòng vô nghĩa trong bản word và xóa đi lúc nào chẳng hay.

Cậu mở máy như một thói quen và cứ nhìn chăm chăm vào màn hình. Cậu mong tìm được một người bạn cũng online khuya như cậu, mong tìm được một ai đó để tâm sự, một chút thôi, nhưng dường như cậu đang thất vọng?

Cậu biết đấy,có đôi lúc nhìn sang bên cạnh, cậu chẳng thể tìm thấy ai. Có đôi lúc cậu cần một người để lắng nghe, nhưng đâu phải mọi việc lúc nào cũng suôn sẻ.

Tớ đã nghe đâu đó một câu nói “những người hay cười là những người dễ buồn nhất” cậu hay cười, nụ cười của cậu làm nhiều người vui lây, lúc ấy cậu rạng rỡ và xinh đẹp hơn bao giờ hết nhưng có đôi lúc tớ… mong nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu, tớ muốn nhìn thấy cậu được chính là mình – một trái tim yếu đuối luôn cần được sẻ chia.

Xin cậu đừng sợ người khác thấy mình gục ngã mà cố làm ra vẻ như mình đang mạnh mẽ và đừng cố lao vào một việc gì đấy, miệt mài, say mê như để thời gian trôi qua thật nhanh, để cậu quên đi một chuyện gì đó không vui đến khi mệt nhoài.

Học cách mỉm cười với cuộc sống

Đã làm người ai cũng vậy thôi, ai cũng có lúc yếu đuối và mệt mỏi. Quan trọng là cậu phải biết đối mặt với bản thân mình cậu hãy khóc khi nào cậu muốn, đừng ngại người khác cười mình, cậu hãy khóc vì bản thân mình!

Nhiều khi cậu tự hành hạ bản thân mình. Tớ biết khi ấy cậu thực sự bối rối. Tớ cũng hiểu khi ấy cậu thấy rất mệt mỏi và bốc đồng, tớ sợ mỗi lúc cậu buồn, nỗi buồn của cậu quá lớn, thì cậu sẵn sàng làm những việc tồi tệ nhất có thể. Chỉ trong lúc đó mà thôi. Nhưng … xin cậu hãy nghe tớ. Không ai thương cậu bằng chính bản thân mình đâu … là cậu mà thôi!

Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định.

Vì thế mà, hãy cứ yêu thương, hãy cứ ước mơ, hãy cứ là chính bản thân mình, hãy buông tay khi không thể níu giữ, hãy cứ khóc đi nếu như sức chịu đựng vượt qua giới hạn của bản thân và ngủ một giấc thật dài thật sâu để những nỗi buồn sẽ trôi vào quên lãng… Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống!

Quay trở về với cậu của ngày hôm qua, tươi vui, trong sáng và đầy sức sống của cô gái tuổi đôi mươi nhé, được không?…
21:03No comments

Tìm kiếm niềm vui trong cuộc sống

Không phải niềm vui chỉ xuất phát tự những điều người khác làm cho mình, mà trước khi tìm kiếm niềm vui nơi khác ta hãy tự tạo niềm vui cho mình để cuộc sống của mình xua tan đi những mệt mỏi lo toan cuộc sống. Cuộc sống sẽ đẹp và ý nghĩa hơn khi ta biết tìm kiếm niềm vui trong cuộc sống...

Tìm kiếm niềm vui trong cuộc sống


1. Chăm sóc sức khỏe thật tốt

Sức khỏe luôn góp phần quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Một cơ thể khỏe mạnh không chỉ khiến bạn luôn trẻ trung, có sức lực để thực hiện được mục đích và ước mơ của mình mà còn giúp bạn sống vui vẻ hơn.

2. Bớt lo lắng

Lo lắng quá nhiều sẽ làm bạn mau già, dễ gây stress khiến cuộc sống luôn nặng nề và buồn phiền. Để giảm đi áp lực và làm cho bản thân thoải mái hơn, bạn phải luôn tìm cách “xua đi” căng thẳng và xả bớt ức chế mỗi khi gặp chuyện bực mình.

3. Đem niềm vui tới những người xung quanh

Cuộc sống sẽ trở nên thú vị và tràn đầy ý nghĩa hơn khi bạn đem tới niềm vui cho những người xung quanh. Chỉ một vài hành động nhỏ như giúp đỡ người gặp khó khăn, đưa ra lời khen với người đối diện, kể vài câu chuyện hài ước khiến họ cười nghiêng ngả… bạn sẽ thấy cuộc sống của mình tốt đẹp hơn rất nhiều.

4. Ca hát

Không phải ai sinh ra cũng có giọng hát ngọt ngào làm say đắm lòng người. Nhưng dân gian thường nói “hay hát còn hơn hát hay”, vì thế nếu không có giọng ca “quyến rũ”, bạn cũng vẫn có thể ca hát mỗi ngày bởi âm nhạc luôn mang tới cảm hứng và niềm vui cho mọi người. Hãy hát những bản nhạc mình yêu thích để làm cuộc sống của bạn trở nên muôn màu và đó cũng được coi như một cách luyện giọng lý thú.

5. Chăm sóc vật nuôi

Chăm sóc vật nuôi là một cách “giết” thời gian tốt nhất và giúp bạn sống có trách nhiệm hơn. Hằng ngày, dẫn thú cưng đi dạo để thân hình của bạn thon thả, trí não được thư giãn và tâm trạng thoải mái.

Tìm kiếm niềm vui trong cuộc sống

6. Hưởng thụ hiện tại

Bạn không thể thay đổi quá khứ nhưng chắc chắn có thể học cách quên đi để hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Những chuyện đã xảy ra, nên cho chúng qua và nếu đó là lỗi lầm thì hiện tại là cơ hội tốt để bạn sửa sai. Con người sẽ hạnh phúc hơn khi biết trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai.

7. Quyết đoán

Học cách nói không với những điều bạn không muốn làm. Đừng ép buộc bản thân làm những thứ trái với mong muốn, cuộc sống của bạn sẽ mất đi hạnh phúc và niềm vui.

8. Sưu tập ảnh

Sưu tập những hình ảnh ngộ nghĩnh hay bức ảnh chụp cùng với người thân, bạn bè cũng là các khá hay. Mỗi lúc xem chúng, bạn sẽ nghĩ lại những chuyện vui, kỷ niệm đã qua và chợt nhận thấy rằng mình thật may mắn khi có được một gia đình hạnh phúc và những người bạn tốt.

9. Tự mua quà cho mình

Được nhận quà từ người khác chắc chắn ban rất vui nhưng cũng nên tự thưởng cho mình những lúc thành công trong công việc, tâm trạng hưng phấn hay thậm chí khi thất bại và buồn bực. Món quà nhỏ này như lời động viên bạn tự gửi tới cho bản thân. Chúng sẽ trở thành món ăn tinh thần rất lớn vào thời điểm đó.
07:37No comments

Đi tìm mục đích sống

Cuộc sống ai cũng có mục đích sống riêng nhưng như thế nào được gọi là mục đích đích thực thì nhiều người còn mơ hồ, sống chỉ với mục đích vật chất hay hưởng thụ. Không phải giàu có là mục đích sống an nhàn hạnh phúc cho tương lai của chúng ta...

Đi tìm mục đích sống
Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển, cắm cần câu trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp, người đi câu mơ sẽ bắt được một con cá.
Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Anh ta dạo trên bãi biển để xả bớt căng thẳng của một ngày làm việc. Nhìn thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để trò chuyện:

- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc thì tốt hơn là nằm dài trên bãi biển thế này.

Người đi câu ngước nhìn lên, mỉm cười:

- Vậy ư? Nếu tôi tích cực làm việc thì tôi sẽ được những gì nào?

- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn. – Thương nhân trẻ tuổi đáp

- Rồi sau đó?

- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.

- Tôi còn có thể nhận được những gì nữa? – Người đi câu vẫn cười.

Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:

- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn và thuê người làm cho ông.

- Rồi sau đó tôi được gì? – Người đi câu lặp lại câu hỏi.

Thương gia trẻ nổi giận:

- Ông không hiểu ư? Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi vòng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.

Một lần nữa người đi câu hỏi:

- Thế lúc đó tôi được gì?

Thương gia đỏ mặt vì giận dữ, hét vào tai người đối thoại:

- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa.

Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn thương gia với vẻ thương hại:

- Thế cậu nghĩ là tôi đang làm gì đây, hả?
01:28No comments

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Chợt nhận ra

Nhìn lại bản thân mình, tôi càng thấy trân trọng hơn những gì mình đang có. Tình yêu thương gia đình và cả tình bạn nữa. Tình bạn giữa tôi và Đoàn suốt bao nhiêu năm gắn bó từ hồi cấp II cho tới giờ vẫn không hề thay đổi. Chúng tôi vẫn luôn sát cánh bên nhau mãi, luôn quan tâm, lo lắng cho nhau. Bạn trong cơn hoạn nạn mới là bạn chân tình. Có những tình cảm mà khi lớn lên ta bỗng chợt nhận ra đâu là hạnh phúc...

Chợt nhận ra
Tôi cùng nhỏ bạn thân chạy vội từ trường về ký túc xá. Trời mưa to quá! Chả bù lại mấy ngày nay trời nắng nóng khiến con người ta cũng khó chịu. Mưa! Trời vẫn cứ mưa tầm tã. Cơn mưa dai dẳng gợi lên trong tôi những cảm xúc khó tả và những kỷ niệm về ngày ấy lại ùa về trong ký ức tôi. Kỷ niệm về ngày ấy – cái ngày mà tôi đã lầm lỡ, nhận ra được giá trị của tình yêu thương, sẽ không bao giờ tan biến và chợt làm tôi đau nhói mỗi khi có cơn mưa xuất hiện như lúc này.

Làm sao mà tôi có thể quên được sự việc xảy ra vào chiều hôm ấy – chiều chủ nhật. Vì là ngày nghỉ nên tôi tranh thủ học bài xong rồi dọn dẹp, sắp xếp lại bàn học luôn. Em gái tôi – Lan Trinh, kém tôi ba tuổi cũng phụ tôi một tay. Được khoảng một lúc thì nó không làm nữa nhưng mượn đồ của tôi mà xem, cứ như là bình thường nó chưa được thấy hay sao đó.

Rồi nó vô tình làm bể món quà kỷ niệm của tôi – Là một lọ thủy tinh có một ngàn ngôi sao và hạc giấy do một người bạn thân tặng tôi trước ngày tôi đi thi. Cả hay chị em tôi đều ngỡ ngàng trước tiếng choảng… và dười sàn nhà lúc bấy giờ chỉ toàn những mảnh vụn. Tôi trừng mắt nhìn Lan Trinh, công việc tôi đang làm bỗng nhiên dừng lại, tôi quát to vào mặt nó:

- Em làm gì thế hả?

Lan Trinh tỏ ra rất sợ, khuôn mặt nó tái mét, chân cũng đứng không vững. Rồi nó cuống quýt ngồi khụy xuống, cầm lấy tay tôi, hai tay nó lúc này cũng đang run, miệng mấp máy, nói chẳng thành lời:

- Chị ơi! Em… em xin lỗi. Em thật sự… thật sự là em không cố ý đâu!

- Xin lỗi cái gì chứ! Em có biết đây là quà kỷ niệm của chị không? Em phá hủy nó rồi thì chị biết ăn nói làm sao với bạn chị đây hả?

Trước những lời nói của mình, tôi nhận thấy rõ sự sợ hãi của nó và gần như sắp khóc, đôi mắt nó cứ nhìn đăm đăm vào mấy mảnh vụn ấy, miệng thì cứ em…em… nhưng chẳng thể nói được lời nào. Còn tôi, hết nhìn em lại nhìn sang những mảnh vụn, càng nhìn tôi càng tức giận hơn và như biến thành một con người khác. Vừa đánh vào tay Lan Trinh, cứ lặp đi lặp lại mãi một câu Tại sao em lại làm như vậy?! và nước mắt cũng không ngừng rơi. Tôi càng đánh thì nó càng khóc to và nói trong tiếng khóc:

- Em đã xin lỗi rồi mà! Em cũng đâu muốn như thế, chị đừng đánh em nữa!

Ba mẹ dưới nhà sau nghe tiếng hai chị em tôi thì chạy lên. Thấy thế, mẹ chạy đến ôm lấy Lan Trinh, ngăn tôi và nói:

- Lan Hương à, sao con lại đánh em?

- Ba mẹ xem, nó làm vỡ mất lọ thủy tinh của con rồi này!

- Nhưng em nó đã biết sai và nhận lỗi rồi, con bỏ qua đi Hương, mẹ thấy cái này cũng đâu quan trọng lắm!

- Mẹ nói gì cơ? Mẹ có biết đây là món quà kỷ niệm mà Đoàn đã tặng con trước ngày thi không? Sao lại không quan trọng được kia chứ!

Trong khi mẹ ngập ngừng: Ừ… thì…, ba đã kịp lên tiếng:

- Đủ rồi đấy Hương, con đứng đấy mà lớn tiếng với mẹ chỉ vì chuyện cỏn con ấy, xem có được không?

- Nhưng con có nói gì sai đâu! Ba mẹ lúc nào cũng bênh em Trinh, chẳng hiểu cho con gì cả! Lúc nào cũng bắt con phải nhường em, riết rồi nó làm tới đó ba mẹ thấy không? Ba mẹ tưởng làm anh làm chị là sướng lắm sao, ba mẹ có từng nghĩ và hiểu cho cảm nhận của con hay chưa? Mẹ thì lúc nào cũng bênh vực nó, thiên vị thấy rõ, còn ba thì độc tài gia trưởng, luôn bắt mọi người phải nhất nhất làm theo.

Mẹ và Lan Trinh quá bất ngờ trước những lời nói của tôi. Còn ba thì nổi giận, tát vào mặt tôi một cái như trời giáng và lớn tiếng:

- Mày dám ăn nói với ba mẹ như thế hả? Cho ăn học đàng hoàng rồi bây giờ cư xử với người lớn thế sao? Ra khỏi nhà đi! Mau!

Tôi lấy tay ôm bên má phải mà ba đã đánh, nhưng không khóc và nói:

- Được, con sẽ đi cho ba mẹ vừa lòng!

Rồi tôi quay lưng, chạy lao ra ngoài giữa trời mưa to, cũng chẳng biết là ba mẹ có gọi hay đuổi theo không. Tôi chỉ biết chạy, lao về phía trước và nước mắt thì không ngừng tuôn rơi theo những giọt mưa rơi hắt vào mặt tôi; chạy trong vô định, đầu óc tôi trống rỗng và chẳng thể nghĩ được gì nữa. Và rồi, chuyện gì xảy ra tiếp theo thì tôi cũng không rõ.

Đến khi tỉnh dậy, tôi đã thấy mình đang nằm trên giường trong chính căn nhà của mình. Tôi thấy ba, mẹ, Lan Trinh đang đứng bên cạnh giường tôi nằm và cả Đoàn nữa. Một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu tôi: “Sao mình lại ở đây? Và cả Đoàn cũng vậy nữa, sao bạn ấy lại có mặt lúc này?”

- Ba mẹ nhìn kìa, chị hai tỉnh lại rồi! – Đó là tiếng của Lan Trinh.

Đoàn cũng cất tiếng với giọng niềm nở:

- Phải, Lan Hương tỉnh rồi hai bác à!

Mọi người cùng nhìn tôi và cười. Tôi chỉ mới nghĩ được thế thôi thì mẹ đã lên tiếng:

- Lan Hương! Cuối cùng thì con cũng đã tỉnh rồi. Con có sao không, thấy trong người thế nào, chắc con lạnh lắm phải không?

Tôi chưa kịp nói gì thì ba đã tiếp lời mẹ:

- Con nó vừa mới tỉnh, em hỏi dồn thế sao nó trả lời được.

- Thôi để em xuống lấy cháo cho con bé ăn cái đã!

Tôi rất ngạc nhiên trước thái độ của mọi người đối với tôi lúc bấy giờ. Nhất là ba, vài tiếng trước, ba còn giận dữ, quát mắng tôi thì bây giờ lại tươi cười vui vẻ, nhỏ nhẹ với tôi. Mẹ thì quá yếu mềm nên dễ xúc động, xiêu lòng và dễ tha thứ, đó cũng là chuyện bình thường; Lan Trinh lại quá ngây thơ và trong sáng, có lẽ nó đã quên chuyện lúc nãy – tôi nghĩ thế. Nhưng còn Đoàn, tôi vẫn chưa khỏi thắc mắc về sự có mặt của bạn ấy. Chợt khóe mắt tôi thấy cay cay, tôi khóc sao?, vì điều gì cơ?

- Sao Hương lại khóc? – Đoàn hỏi tôi.

Tôi không trả lời được nhưng dường như bản thân đã nhận ra mình đã sai. Tôi muốn nói điều gì đó với ba mẹ nhưng sao không thể nói được, điều gì đang ngăn cản tôi vậy chứ? Rồi tôi chợt nhớ đến lọ thủy tinh đã vỡ và lo lắng, liệu Đoàn đã biết hay chưa, phải nói thế nào với bạn ấy đây?

Mọi chuyện sau đó, mẹ đã kể lại tường tận cho tôi nghe. Kể từ lúc tôi chạy ra khỏi nhà, Lan Trinh và mẹ đã dọn dẹp mớ mảnh vụn dưới sàn nhà. Cả nhà lúc đó đều lo lắng, ba giận thật nhưng chẳng thể làm gì, toan chạy đi tìm thì Đoàn tới nhà với vẻ hớt hải:

- Hai bác ơi, Lan Hương bị xỉu ngoài đường giữa trời mưa thế này, người bạn ấy ướt hết cả rồi, chắc là lạnh lắm!

- Ôi trời, khổ thân con bé! Hai bác cảm ơn con, không có con thì không biết Hương nó sẽ thế nào nữa.

- Hai bác đừng nói vậy. Con đi mua đồ, chợt thấy Hương trong tình trạng như vậy, con cũng lo và thương lắm. Hơn nữa, con với Hương cũng là bạn nên chuyện đó cũng có đáng gì đâu bác!

Thì ra Đoàn là người đã cứu tôi và đưa tôi về nhà. Còn chuyện chiếc lọ thủy tinh bị vỡ lại do chính Lan Trinh thú nhận với Đoàn, nó còn bảo Đoàn đừng giận và trách tôi. Tôi không nghĩ nó lại hiểu chuyện và xử sự như người lớn thế đấy. So ra tôi cũng thua nó nhiều lắm!

Chợt nhận ra

Sau sự việc diễn ra ngày hôm ấy, tôi suy nghĩ rất nhiều. Cho đến bây giờ cũng vậy, tôi tự trách bản thân mình vì quá bồng bột và hành động quá nông nổi của lứa tuổi mới lớn. Tất cả như đã thức tỉnh tôi, giúp tôi hiểu ra nhiều điều. Tôi đã quá thiếu sót khi không nghĩ đến ba mẹ, chưa từng có một lời hỏi thăm hay quan tâm công việc của ba mẹ. Tôi chỉ biết có học trong khi chẳng giúp đỡ được gì cho ba mẹ. Tôi thấy mình thật là ích kỷ khi nghĩ ba mẹ không thương mình, không hiểu cho mình nhưng tôi thì ngược lại.

Tôi còn chưa kịp nói lời xin lỗi ba mẹ và cả Lan Trinh nữa, tôi cũng nợ Đoàn một lời cảm ơn. Tôi biết mình đã sai và chắc hẳn ba mẹ cũng nhận ra điều đó. Phải, ba mẹ nào mà chẳng thương con, dù nó có lầm lỡ hay ra sao đi nữa thì trong mắt ba mẹ, chúng vẫn là những đứa con nhỏ dại mà họ rất thương yêu. Tôi đã quá may mắn khi đều có cả ba và mẹ để được thương yêu, dạy dỗ. Vẫn còn đó những đứa trẻ cơ nhỡ, không nơi nương tựa, cần lắm vòng tay yêu thương, còn có nhiều bạn cùng tuổi tôi đã thiếu vắng tình thương ba mẹ từ nhỏ, khát khao được gọi tiếng ba, tiếng mẹ, cũng muốn được chỉ dạy, trách mắng nhưng chan chứa tình yêu thương. Dù họ thiếu may mắn hơn nhưng họ cũng đã khôn lớn và sống tốt, vì họ tin rằng, ở nơi xa xôi nào đó, những người thân yêu vẫn dõi theo từng bước đi của họ và luôn vui, cảm thấy tự hào.

Nhìn lại bản thân mình, tôi càng thấy trân trọng hơn những gì mình đang có. Tình yêu thương gia đình và cả tình bạn nữa. Tình bạn giữa tôi và Đoàn suốt bao nhiêu năm gắn bó từ hồi cấp II cho tới giờ vẫn không hề thay đổi. Chúng tôi vẫn luôn sát cánh bên nhau mãi, luôn quan tâm, lo lắng cho nhau. Bạn trong cơn hoạn nạn mới là bạn chân tình.

Đúng như vậy, chính Đoàn là người giúp tôi hiểu được điều đó, Đoàn đã không bỏ rơi tôi trong những lúc khó khăn và nguy hiểm, sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ tôi. Có lẽ tôi sẽ không thể tìm được người bạn nào như thế và Những người bạn tốt thật sự khó tìm, khó rời xa và không thể quên.
22:49No comments

Tôi đang đợi chờ điều gì?

Ngày trước, lúc chưa thi đại học tôi luôn đợi chờ để thi xong… Rồi thi xong, thì lại đợi để biết điểm.. Cảm xúc hụt hẫng xen lẫn một chút gì đó đắng đắng nơi cổ họng ngẹn lại khi biết mình không đủ điểm so với điểm chuẩn dự kiến.. Nhưng tôi vẫn đợi, đợi để có một điều gì đó xảy ra với những con số, những con số thực trong bảng điểm chuẩn chính thức.. Và rồi, thất vọng đi kèm với thất vọng.. Cảm giác mọi sự mong chờ giống như là một điều hư vô, chờ chờ, chờ cái thứ không bao giờ xảy ra…. Vô vọng lắm. Có đôi lúc bạn đã tự hỏi.. Mình luôn đợi chờ, đợi chờ.. Nhưng đợi chờ để làm gì chưa??

Tôi đang đợi chờ điều gì?

Tom là một công nhân cơ khí. Một ngày nọ, anh bị máy cưa cán vào tay của mình, máu chảy rất nhiều mặc dù anh đã cố gắng cầm máu bằng những dụng cụ sơ cứu bình thường trong một chiếc hộp cứu thương bên góc tường. Tối hôm đó, Tom sốt cao và hôn mê nhiều giờ… Vì quá lo sợ có chuyện gì xảy ra với chồng mình, Mary đưa Tom đến trạm xá Lena gần nhà. Không may, bác sĩ Loni chẩn đoán Tom bị nhiễm trùng nặng vì có một mẫu lưỡi cưa đứt ra găm vào tay.

Tom và Marry lấy nhau vào 3 năm trước đó. Gia đình họ tương đối nghèo, Tom đi làm cho nhà máy cơ khí Lekas với đồng lương ít ỏi (Mang tên là một nhà máy nhưng nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ ở góc đường). Mỗi ngày Tom phải đi bộ gần 10km để đến nhà máy, trong lúc Tom đi làm, Mary ở nhà làm đậu phụ để bán ở một chợ nhỏ trong tỉnh. Họ không có con. Mỗi tháng, họ đều dành dụm một chút ít tiền từ đồng lương ít ỏi của mình bỏ vào một ống tiết kiệm cũ bằng tre do Tom tự làm để mong chờ một ngày nào đó đủ tiền để thuê xe lên thành phố và chữa bệnh không con của mình. Nhưng sau khi Tom bị tai nạn với cái máy cưa, họ đã dành hết tiền tiết kiệm của mình để chữa chạy cho Tom.

Ở trạm xá được vài ngày, các bác sĩ buộc phải chuyển Tom đến một trạm xá khác lớn hơn vì thiếu thốn về trang thiết bị y tế. Nhưng sau đó vài ngày, những bác sĩ lại chuyển Tom đến một bệnh viện hoàn hảo hơn.. Trải qua nhiều lần chuyển từ trạm xá này sang trạm xá khác, từ bệnh viện này sang bệnh viện khác.. Vấn đề vật chất đã đến với Tom, càng khó hơn khi ở xa nhà mình đến hàng trăm cây số, những con số trong tờ biên lai viện phí suốt ngày cứ bay qua bay lại trước mặt Tom.. Anh chợt nghĩ : “Bây giờ mình khỏi bệnh, là phải trả tiền viện phí.. Ước gì mình cứ mãi thế này.. ước gì bệnh mình kéo dài hơn”.. nhưng vài phút sau anh lại nghĩ : “Hay là đến lúc mình hết bệnh, mình xin phụ việc trong bệnh viện để kiếm tiền trả viện phí”… Rồi anh đợi, đợi đến khi mình hết bệnh, đợi đến lúc phải đối mặt với những con số trong tờ biên lai viện phí kia… Và rồi ngày đó cũng đến, anh cầu xin giám đốc bệnh viện cho mình 1 chân giúp việc lau dọn trong bệnh viện. May mắn thay, anh được ông giám đốc chấp nhận và phân cho anh 1 chân lau dọn. Anh nghĩ trong đầu : “mình sẽ đợi đến khi đủ tiền trả tiền viện phí rồi sẽ trở về nhà và làm việc tiếp tục để kiếm đủ tiền mua sắm cho căn nhà của mình”.

Sau vài tháng làm việc, anh đã tiếp xúc, gặp gỡ, chia sẻ tâm trạng, suy nghĩ với nhiều người bệnh.. Trong số họ có nhiều người không may bị mắc những căn bệnh nan y như u não, ung thư..v..v.. Nhưng rồi không lâu sau đó, từng người từng người bạn của anh lần lượt qua đời. Tom rất buồn và đau khổ hơn khi vết thương cũ tái bệnh. Những suy nghĩ ban đầu của anh vụt tắt đi sau khi bác sĩ nói anh sẽ có nguy cơ bị liệt mãi mãi. Anh chỉ còn một mình Jack là bạn để tâm sự. Trước kia, Jack từng là một tay ăn chơi, sau khi phát hiện mình bị ung thư gan, anh đã suy sụp rất nhiều.. Nhưng khi Jack gặp Tom, Jack đã phấn khởi hơn khi có một người bạn luôn quan tâm mình, tính tình Jack dần dần hiền lành lại. Một ngày nọ, hai ông bạn ngồi nói chuyện với nhau.

- Tom nói : “Jack, mày cố lên, đừng có chết nghe.. tại vì tao chỉ có mình mày là bạn ở cái nơi xa xứ này thôi Jack à!”

- Jack nằm trên giường nói với một giọng điệu nhẹ nhàng : “Ai cũng phải chết thôi, chẳng qua điều đó.. đến sơm hay muộn thôi”

- Rồi Jack nhìn Tom với một ánh mắt buồn rồi nói : “Tao đang đợi để chết đây… Từ khi tao mắc bệnh này, tao bán phải bán nhà, bán mọi thứ kể cả con xe yêu quí của tao nữa… Tao thấy sống như vậy giống như là tao đang hành hạ người thân vậy..”

- Tom ngắt lời và quát Jack : “Mày điên à! Còn nước còn tát, mày chết đi thì người thân của mày cũng buồn vậy thôi, mày phải đợi, đợi đến khi phép màu xuất hiện”

- Jack nói : “Mày nghĩ tao bị bệnh này tao sống được bao lâu nữa mà đợi.. Tao chỉ là cái đồ phế thải giống như cái ấm cái tách cũ mà thôi”

- Tom im lặng quay mặt đi rồi nghĩ : “Với cái vết thương của mình, bác sĩ bảo mình sẽ bị liệt mãi mãi.. Lúc đó, mình sẽ giống Jack ư, mình cũng sẽ trở thành đồ phế thải mà thôi…nhưng dù sao cũng phải đợi.. Nếu như có phép màu”

Vài ngày sau Jack chết, Tom cũng bị liệt. Một anh thợ khỏe mạnh bây giờ chỉ biết sống trên chiếc xe lăn đặt ở góc một căn phòng họt hẹp và Marry vợ anh phải đi làm vùi đầu vùi cổ tấp nập đủ mọi nghề nghiệp để trả viện phí cho anh. Anh chán nản cuộc sống này, cuộc sống này của anh như một trò đùa của ông trời.. Anh tự nghĩ : “Nếu bây giờ tôi có thể cử động, tôi sẽ bắn vào đầu mình một phát đạn để chết quách cho rồi.. Bây giờ.. tôi mới cảm nhận được cái cảm giác của Jack”. Anh lấy hết sức lực còn lại lăn chiếc xe rơi xuống cầu thang.. để anh có thể được giải thoát..


Phải chăng, khi nói đến sự đợi chờ, mọi người chỉ đơn thuần nghĩ đó là vấn đề liên quan đến tình cảm.. Một người nào đó đợi chờ người kia tha thứ, đợi chờ để được yêu. Nhưng nếu hiểu rộng, cuộc sống chúng ta.. Bắt đầu bằng sự đợi chờ và kết thúc cũng bằng sự đợi chờ. Khi mang thai, người mẹ luôn đợi chờ con mình sinh ra, đợi chờ con mình lớn lên. Khi còn bé, tôi luôn đợi để lớn lên, để được đi học, đợi để đi làm trả công cha mẹ.. đợi chờ có một người bạn đời, đợi chờ để có một đứa con.. rồi một ngày nọ, tôi sẽ đợi chờ để được siêu thoát.

Đợi chờ, có thể hiểu là chúng ta chờ một cái gì đó.. Có thể là chúng ta biết trước kết quả nhưng vẫn đợi để có một chuyện gì đó xảy ra, thay đổi kết quả đó.. Sự đợi chờ luôn đi kèm với sự hy vọng nhưng đâu biết rằng nếu bạn đặt niềm tin nhiều vào một điều không thể nào xảy ra, thì đợi chờ chỉ đi kèm với thất vọng.

Ngày trước, lúc chưa thi đại học tôi luôn đợi chờ để thi xong… Rồi thi xong, thì lại đợi để biết điểm.. Cảm xúc hụt hẫng xen lẫn một chút gì đó đắng đắng nơi cổ họng ngẹn lại khi biết mình không đủ điểm so với điểm chuẩn dự kiến.. Nhưng tôi vẫn đợi, đợi để có một điều gì đó xảy ra với những con số, những con số thực trong bảng điểm chuẩn chính thức.. Và rồi, thất vọng đi kèm với thất vọng.. Cảm giác mọi sự mong chờ giống như là một điều hư vô, chờ chờ, chờ cái thứ không bao giờ xảy ra…. Vô vọng lắm.. Cảm giác đó, phải chăng là cảm giác của Jack hay là cảm giác của Tom lúc cuối đời.. Tôi tuyệt vọng và càng thất vọng vô cùng.. Tôi nghĩ..: “Mình là cái đồ phế thải ư?”.. Mọi thứ đều sụp đổ.. Tòa lâu đài chính tôi xây lên lại sụp đổ và đè bẹp lấy tôi.. Có lúc, tôi đã tự hỏi… Tôi đợi, tôi chờ.. Tôi đợi cái gì cơ chứ??.. Dường như, đó chỉ là cái hư ảo.. tôi không muốn đối diện với sự thật ư?…

Thời gian dần qua, tôi đã dần hiểu được và chấp nhận cái kết quả thất bại tệ hại đó. Và bây giờ, tôi vẫn đang chờ, đang chờ để thời gian trôi qua.. Tôi sẽ làm được cái thứ gì đó để mọi người không thể nào khinh khi mình được… Cuộc sống tôi.. và có lẽ cuộc sống của bạn, người đang đọc mẫu truyện này… Vẫn còn nhiều sự chờ đợi nối tiếp trong cuộc đời….. Hy vọng một chút có thể khiến chúng ta tốt hơn nhưng hãy đặt niềm hy vọng đó, đặt sự chờ đợi đó vào một việc gì đó để khi bạn nhận được kết quả.. thì không tự hỏi mình

“Tôi đang…….đợi….đợi… để làm gì?”

Hãy làm hết mình những điều có thể để kết quả không vùi dập sự hy vọng.
17:22No comments

Ngã rẽ cuộc đời

Cuộc đời mỗi con người do chính họ lựa chọn và tạo ra nó, mỗi quyết định sẽ là ngã rẽ cho cuộc đời của bạn. Bạn như người lái thuyền, bạn cần biết phương hướng. Đời người không ai giống ai, ai cũng có một hành trình riêng để đi đến cái đích của mình...

Ngã rẽ cuộc đời
Đứng trước ngã ba đời, mỗi người tự chọn cho mình một con đường và hành trình của họ. Có người đưa chân theo chốn quan trường, cả đời kèn cựa phấn đấu ngồi vào một cái ghế, một cái đích họ đã vạch ra mà bỏ qua mọi bàn tán cuả người đời. Để đến cuối đường bỗng giật mình không biết ai là bạn, ai là thù, ai thật lòng, ai gian dối bởi từ sâu thẳm lòng mình người ta có lần còn xấu hổ với chính những hành động của mình thì mong gì có ai nghĩ tốt! Ừ, nhưng thôi cũng là một kiếp người vì dẫu sao người ta cũng đã chọn.

Có người chọn thương trường mà bước, người ta ví thương trường như chiến trường ở một khía cạnh nào đó câu nói ấy không sai. Cực chẳng đã người ta cũng phải tiêu diệt nhau mà sống, mà phát triển mặc dù có nhiều cách tốt hơn để giải quyết trong hòa bình nhưng chẳng mấy người muốn chọn. Vì ở đời mấy ai vui vẻ ngồi nhìn đối thủ của mình ăn lên làm ra? Còn lòng tham con người thi chưa ai nhìn thấy đáy! Hay khi vì mục tiêu lợi nhuận người ta cũng sẵn sàng hi sinh tất cả các giá trị sống khác hòng đạt được. Để đến cuối cuộc đời người ta không biết phải làm cách nào dùng số lợi nhuận đó vá lại tầng Ozon đã thủng hay mua thêm được thời gian ở cạnh những người thân yêu! Ừ, thì thôi cũng là một kiếp người…

Ngã rẽ cuộc đời

Có người thôi bình yên ta chọn làm anh thợ, mặc cho ngoài kia ai tranh đấu vẫy vùng ta chỉ nhận phần việc được giao và làm cho trọn vẹn hay đôi khi vội vàng sai sót chút cũng chẳng sao. Nhưng khi ốm đau vận hạn, lương anh thợ nuôi còn chẳng nổi mình sao lo được cho ai? Vậy nhưng rồi mọi thứ cũng qua, dẫu cái cách nó qua chẳng như anh thợ muốn…! Ừ, đấy cũng là một kiếp người.

Chọn kiếp sống nào đây giữa vạn nẻo cuộc đời? Xin được mượn lời của Đức Đạt lai Lạt ma thay cho lời kết, ” Tôi tin rằng mọi khổ đau đều sinh ra từ ngu muội. Người ta gây đau đớn cho người khác, khi ích kỷ theo đuổi hạnh phúc hay thỏa mãn riêng mình. Tuy nhiên hạnh phúc thực sự đến từ cảm giác an bình và hài lòng, tạo ra bởi nuôi dưỡng lòng vị tha, tình yêu, từ tâm, xóa bỏ ngu muội, ích kỷ và tham lam”
07:14No comments